Cô nhẹ nhàng hỏi nhỏ :
" Dạ ! đã xong chưa ?"
Rồi gom vội - sau cái gật đầu gượng gạo
Phía bên kia có những đôi mắt dõi theo đôi bàn tay cô
Mỉm cười chế nhạo .
Những đôi mắt tô chì - hằn vẻ miệt khinh
Cô vẫn lặng thinh
Dời đến những chiếc bàn bên cạnh
những chiếc dĩa vơi vụn thức ăn trong căn phòng được gắn nhiều máy lạnh
Vì thực khách quá đông
Cô cũng như họ
sang trọng trong chiếc váy màu hồng
Cũng chiếc phong bì chứa bên trong món tiền mừng cưới
Cũng nhoẻn cười tươi rói
Và xôn xao lời chúc phúc lứa đôi
Rồi đến lúc gần tàn những bữa tiệc đầy dôi
Cô lầm lũi đi làm , cái việc làm gần như xấu hổ
Đến ngỏ lời xin những món ăn thừa trên mâm cỗ
Trút cả vào những chiếc túi nilon
Mặc kệ những ánh nhìn
Cô vẫn ung dung
Từ biệt bạn - vẫy tay chào - và quay gót .
Phớt lờ những xầm xì
Phớt lờ những đôi mắt nhìn theo sắc ngọt
Phớt lờ luôn những cái nhún vai .
Tháng mười hai
trời thổi gió bạt vào tai ...
Bất cứ ai cũng nghe lòng lạnh buốt
Cô rảo bước thật nhanh về phía trước
Nơi có tiếng reo cười :
" Cô tới ... chúng bây ơi ! "
Những chiếc túi nilon ướt tơi
Vì sương - vì những món ăn cần đến muỗng .
Nhưng thật ấm một góc đời
Vì " Ông già No-En"vừa bước xuống
Từ mảnh đất tình người .
Mặc kệ ánh nhìn miệt khinh
Mặc kệ những tiếng cười ...
Cô - từ lâu lắm
vẫn lặng thinh .
Huỳnh Gia
19/12/2013
Viết tặng mùa Noel 2013
MỘT BÀI THƠ CHAN CHỨA TÌNH NGƯỜI THƠ CỦA HUỲNH MUỘI LÀ MỘT MÓN QUÀ GIANG SINH NHIỀU Ý NGHĨA HAY LẮM !
Trả lờiXóaEm ôm ấp ý tưởng cho bài thơ này từ lâu lắm rồi , đến nay mới có thể viết ra đc đó chị ơi ! Cảm ơn chị đã đồng cảm với em .
Trả lờiXóaCó "Ông Già Noel" này thật không?
Trả lờiXóaHay lắm!
Muội rất mong là có , mặc dù có thể là không có nên nó chỉ có thể là sự khoắc khoải của bài thơ huynh ạ !
XóaNhưng muội nói thật , nếu muội ở SG và đc đi ăn cưới ở nhà hàng như nhân vật trong thơ cũng có khi muội sẽ làm như thế .
Vâng! Muội nghĩ thế rất phải. Chẳng có chi phải xấu hổ khi mình làm chuyện tốt cho người
Trả lờiXóaMặc kệ những ánh nhìn
Cô vẫn ung dung
Từ biệt bạn - vẫy tay chào - và quay gót .
Phớt lờ những xầm xì
Phớt lờ những đôi mắt nhìn theo sắc ngọt
Phớt lờ luôn những cái nhún vai .
......những cái đó không đáng phải quan tâm.
Tây Ninh quê muội tuy nghèo nhưng hầu như không nhìn thấy trẻ bụi đời sống dạt như ở thành phố . Có những gia đình rất nghèo đến nỗi cả gia đình phải kiếm sống bằng nghề bán vé số dạo nhưng họ không đi xin ăn . Ngoài chợ cũng có những người đi xin nhưng hầu như rất ít huynh ạ ! Vẫn còn may .
XóaChan chứa tình người, lòng trắc ẩn chị ạ!
Trả lờiXóaCó những thứ viết dễ hơn làm em à ! nên chị ... viết . hihi . Miền Nam mấy hôm nay lạnh lắm em ơi ! thích ...:P
Xóa