Cho người viễn xứ
Xuân vừa hay cây lộc vừng đổ lá
Cả không gian rực vàng …Ôi ! đẹp quá .
Tựa trời Tây chợt thu đến một ngày ...
Anh hãy về thăm Hà Nội chiều nay .
Đuổi bắt nắng mỗi khi trời lộng gió
Ngắm hồ gươm lững lờ màu ráng đỏ
Ngắm những cánh diều bay lượn giữa trời cao
Anh hãy về Hà Nội để ...gần nhau.
hơn một chút mà đo lường nỗi nhớ
Chừng một chút mà lắng nghe hơi thở …
của vầng trăng đêm khuyết nửa ơ hờ
Anh hãy về lay tỉnh những câu thơ
Còn say ngủ trên dòng sông ký ức
Không có anh , thơ và đêm thổn thức
Ai vỗ về trong mỗi giấc chiêm bao ?
Lá lộc vừng trải thảm những lo âu
Bao nhiêu lá bấy nhiêu lời muốn ngỏ …
Rồi im lặng ...chờ nghe lời của gió
Nói thay người đang sống kiếp ly hương
Những trái tim phiêu bạt khắp muôn phương
Hạnh phúc không , nửa địa cầu xa tít ?
Ngoảnh nhìn lại nẻo đường quê mờ mịt
Bước chân quên như chùn giữa cuộc đời
Quay trở về , Anh nhé ! trở về thôi ...
Huỳnh Gia
19/02/2009
( Viết tặng những người con xa quê hương )
======================
Anh ạ !
Hôm nay đọc báo , em tình cờ nhìn thấy khung cảnh đẹp tuyệt vời của hồ Gươm Hà Nội trong những ngày cây Lộc Vừng đổ lá ...Mặt đất rực vàng như chiếc thảm len được cố tình dệt lên bởi bàn tay khéo léo của tạo hoá . Hà Nội đẹp quá ! cứ như mùa Thu lại quay về ...Bao nhiêu là người không ai hẹn ai , háo hức thi nhau chụp cho mình những bức ảnh đẹp để ghi lại khoảnh khắc lạ của mùa Xuân ...
Anh ạ !
Bây giờ đã là mùa Xuân , ở nơi ấy những hạt tuyết cuối cùng đã kịp tan hết chưa ? đêm có còn lạnh đến tê cóng nữa không ...? và hẵng là Anh đang nhớ nhà ...nhớ lắm ...
Những bức ảnh của chiều Hồ Gươm vàng lá đẹp lắm anh , giá như anh có ở đó để cùng mọi người hoà vào thiên nhiên rồi kể cho em nghe vì sao Cây Lộc Vừng lại đổ lá giữa mùa Xuân . Giá như em có ở đó để tận hưởng không khí dịu dàng của mùa xuân lạ , để ghi lại hình ảnh nên thơ đó rồi kể cho anh nghe vì sao em lại yêu Hà Nội dù nơi ấy không phải quê hương của mình .
Em đã không được trực tiếp được ngắm nhìn khung cảnh thiên nhiên thơ mộng ấy để có thể thả cho hồn thơ bay bổng ...Nhưng anh ơi ! bây giờ khi nhìn khung cảnh đẹp như tranh ấy , em lại muốn viết một cái gì đó không phải là thơ ..
Ngoại lệ một chút thôi Anh nhé ! để cảm xúc trong em đừng lắng vội ...
Bất chợt thôi anh nhé ! để còn có thể nhớ ra rằng ...ngoài anh còn có một người rất yêu mến sắc thu ...
Anh ạ !
Bỗng dưng em lại muốn đừng bao giờ có mùa thu xen lẫn giữa bốn mùa ...Đừng bao giờ có những buổi chiều lộng gió để những bước chân phiêu bạt không còn thói quen tha thẩn trong những khu rừng thưa ngập lá và làm bạn với những câu thơ ...Không còn những chiếc lá phong đỏ thắm cứ mỗi mùa thu rơi đầy lối nhỏ anh đi ...Có khi chỉ cần như thế thôi , em có thể không bỏ mặc trí tưởng tượng của mình lang thang đến một nơi xa lắc ...rồi cứ thế , im lặng quay về ...
Cây Lộc Vừng ở nơi em không có , mùa thu ở nơi em không có , bốn mùa ở nơi em không có , cái rét đến cắt da ở nơi em cũng không có . Rất nhiều thứ quê anh mà nơi em không có , nên đôi lúc tự những mơ ước nơi em cứ hình thành và ngày một rõ nét hơn , để rồi như anh thấy đó ! em không tài nào quen được mình đã mất nhau , không tài nào quen được mình đang từng bước xa dần những yêu thương đã hình thành một ký ức . Một ký ức khó đặt tên .
Em nhớ ...
Anh ạ !
Cảm xúc bất chợt lắm anh ! nó đã vụt đến và vụt đi mất rồi , nó đang bay lả tả như những chiếc lá Lộc vừng kia ...vàng rượm và rồi ... những câu chữ của em cũng dần dần rời rạc đến ngô nghê ...
Ngoài kia đêm đang xuống dần ...trời đêm nay thật dịu ...và mát rượi , khác hẳn cái nóng đến cháy da ban ngày của miền đất quanh năm toàn mưa và nắng ...
Em xuống phố đây anh và sẽ thử tìm xem có chiếc lá nào bay lạc vào đây không anh nhé ! giả dụ như nếu có , em sẽ nhặt nó mang về ép vào trang giấy chật kín những vần thơ em , để có khi một lúc nào đó biết đâu mình lại gặp nhau ( trái đất vốn hình tròn mà , phải không ? ) Đến lúc ấy , biết đâu em sẽ mang nó tặng anh , làm kỷ niệm ...cho những tháng ngày cả hai chúng mình cố học thuộc một chữ "quên ..."
Viễn Du
Viết giữa mùa xuân 2009
==============

Viễn Du
Viết giữa mùa xuân 2009
==============
Đẹp nhất là thảm lá và hoa bên bờ hồ Gươm muội nhỉ? Còn thư và thơ thì chờ ngâm cứu đã, nói sau.hihi. Cầu trời đừng ế (le lưỡi)
Trả lờiXóaHà hà ... ế là cái chắc ! ( le lưỡi tập 2 )
XóaNgày xưa, mình mê HN qua sách TLVĐ. Bây giờ, nghe nói đến HN là chán nản ngập tràn. Đời sống hiện tại làm mình không thấy cái đẹp nơi đó.
Trả lờiXóaVẫn còn rất nhiều người muốn lưu giữ lại một chút gì đó còn rất đẹp của Hà Nội mà anh . Em chưa ra HN lần nào nên chỉ đc nhìn thấy HN qua những câu thơ và hình ảnh . Thôi thì cứ thi vị hóa một chút để HN luôn đẹp trong lòng mọi người anh Ba hén !
XóaBài thơ đẹp và ảnh kèm cũng đẹp lắm!
Trả lờiXóaẢnh đương nhiên là rất đẹp rồi , thơ thì ...hình như vẫn thiếu thiếu một chút gì đó huynh ui !
XóaLạc
Trả lờiXóaHuỳnh Gia
Những bước ngập ngừng bên triền dốc mùa Thu
Trượt dấu bàn tay , mưa nhòa giăng mất lối
Có giọt nào vương đôi mắt chiều hôi hổi
Thoáng giật mình - hạt nắng muộn buông rơi
Những bước chân đời vấp ngã giữa mùa trôi
Bàn tay níu ngọn cỏ xanh chiều vắng
Một chuyến đi - về đôi bàn chân rối rắm
Khoảnh khắc xa xăm - đôi mắt lặng im nhìn
Cánh diều ngân khúc hát giữa rộng thinh
Chiều tạm lắng cho nỗi buồn đi ngủ
Đêm sương lạnh mềm vai gầy thiếu nữ
Đời vô tình - lạc bước chốn phù du ...
=================
Xém lạc mất - giờ mang về cất
NM cũng thích những hình ảnh của HN xưa qua sách vở hôm nay được nhìn ngắm HN qua bài tản văn mượt mà của H hay và đẹp lắm Chúc tuần mới nhiều niềm vui H nhé
Trả lờiXóaHG cảm ơn chị . Thơ thì tàm tạm còn mấy cái vụ văn xuôi này em dỡ lắm ... Còn đang tập tành chút chút ... hihi ...
XóaHà Nội bây giờ có phải Thăng Long
Trả lờiXóaPhố phường êm ả có còn hay mất
Những tiếng loa vang sĩ phu đất bắc
Hà nội bây giờ ray rức cỏi lòng
Hà Nội bây giờ mùa thu đẹp hơn không
XóaCho em chút suy tư bằng tưởng tượng
Để đo đạt từng bước chân chệch hướng
Khoảng cách nào chia lối kể từ xa ...?
Hồng Hà lấp lánh bình minh
Trả lờiXóaCon sông quê Mẹ đượm tình tuổi thơ
Đi xa ta vẫn hằng mơ
Về bên sông nước, tiếng thơ ngọt ngào!
Mấy câu thơ đó Thủy viết lúc mới học lớp 6 đó chị. Vậy là chị biết Thủy sinh ra từ đâu rồi. Nhớ Hà Nội lắm chị ạ! Đọc thơ và xem những dòng tâm sự của chị với "Anh", lại càng nhớ!
Hèn chi Thủy có sự khéo léo tỉ mỉ đã của người HN . Chị HG viết chỉ bằng sự tưởng tượng mơ hồ thôi , chưa đc đi HN bao giờ Thủy ơi ! .
XóaHG xin lỗi vì trả lời hơi chậm nhé !
Hai mươi năm có đủ để ta bôi ...
XóaKhi mưa nắng vẫn chưa mờ dấu tích
Để vần thơ mỗi đêm thâu tĩnh mịch
Lại ơ ầu câu hát: " nhớ người dưng