Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012

Phút tư lự giao mùa

Khi Ta bảo với người rằng :
“ tất cả đã qua...“

Có nghĩa là Ta lại bắt đầu từ vạch đến
Một cái phẩy tay – gần như hiệu lệnh
Vật cản ...?

 khoảng thời gian thật ngắn cuối con đường...
 
Bão tố xoáy ngang đời đâu phải một phương
Che chắn đã quá nhiều  ...
 Lật bàn tay tím tái
Nếu ngọn gió vô tình thổi niềm tin trôi đi mãi
Thì chút hơi ấm sau cùng còn đọng giọt đáy tim ?

 
Khi ta tự nhủ với mình rằng sau mỗi lúc lặng im 
Tia nắng mặt trời kia sẽ sáng bừng thêm một chút
Trên mảnh đất tình người muốn ươm mầm hạnh phúc
Thì trong lúc khai hoang đừng e ngại vết chai sần.
 
Khi màu nắng rực vàng có nghĩa đã qua xuân
Rồi sẽ có những cơn mưa mỗi chiều rơi tầm tả...
 Mùa thản nhiên đến và đi ...
 Chỉ riêng ta thấy lạ
Cắm cúi cả một đời ...

Tất cả để mà chi ?
 
Những sót lại của ngày hôm qua...
 Ta dành dụm được gì .
Đêm hết ...
Ngày qua...

 Cuối cùng rồi cũng thế.
Vắt kiệt sức vào những lo toan câu nệ
Để đôi lúc bỗng giật mình...

đi tìm kiếm một bình yên
 
Khi Ta bảo với người rằng:
 " có thể đã quên..."
Có nghĩa là nỗi nhớ đã lặng thinh trốn một nơi nào rất khuất
Quơ hết những suy tư ...

 mang giấu vào tất bật
Ta níu nhịp thời gian gõ chầm chậm...
Cố dỗ dành ...

 
 
Huỳnh Gia
 
24/02/2012
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét