Đoản khúc không tên
Em về ... men dấu lãng quên Bứơc chân hụt hẫng chênh vênh tháng ngày Em về ... mộng hoá thành mây Cuối trời lơ đễnh lá bay lạc mùa Dường như chiều ngớt cơn mưa Nhưng còn chút gió cợt đùa trái tim !? Dường như đông bứơc vào đêm Sương giăng kín lối Biết tìm nơi đâu... Em về... Từ đó... không nhau. Mượn từng con chữ ngọt ngào... làm thơ ... Em về... Cất hết mộng mơ... Huỳnh Gia 28/11/2011
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét