Lạc bước cùng thơ...
Thơ - một phút mượn tình ta cứu rỗi Dạo thiên thai -giai điệu hóa thành vần Ta một đời bỏ quên lời thú tội Đành mỗi chiều đi nhặt chút bâng khuâng Có lẽ nợ đa đoan từ kiếp trước Bám theo ta nhắc nhở những lần chờ Nên đôi lúc ngỡ như là lạc hướng... giữa khu vườn cổ tích - bước ngẩn ngơ Thôi thì cứ mượn hồn thơ ru ngủ Mặc thời gian như con nước xoáy mòn Dốc cho cạn nỗi buồn vào quá khứ Dẫu vụng về - thà như thế vẫn hơn... Huỳnh Gia 25-11-2011
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét