Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Một phút ưu tư

  
 
Khi với ta hiện tại chẳng có gì
Thì mặc nhiên muốn nhìn về ký ức
Ở nơi có những nụ cười túc trực
Trên vành môi tươi tắn tuổi mộng mơ
 
Khi hiểu rằng cuộc sống chẳng là thơ
Thì ảo ảnh luôn ngập tràn giấc ngủ
Cất lời ru linh hồn ta mệt lữ
Giấc hiền hòa những đêm trắng sương rơi

Con dốc đời trơn trợt phủ đầy vôi
Ta xoa xuýt đôi tay mòn  trầy xước
 Cố vớt vát chút bình yên tìm được
Mong một ngày sắp xếp lại ngổn ngang 
 
Sẽ được gì khi ca thán - oán than
Thôi ! hãy sống như ngày mai sẽ chết
Mặc kệ xác thân hao gầy mỏi mệt
Vì thời gian không nấn ná đợi chờ...
 
 
Huỳnh Gia
 
12-06-2011 
  
  
  
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét