Trống không...
Lần về thuở ấy ban sơ Nghe ai ru tiếng ầu ơ ... lưng chừng... Buồn dâng khoé mắt rưng rưng Nắng pha - mưa nhạt bước chân ai về ...? Dỗi hờn chi - chỉ là mê Thôi ! miền ký ức bộn bề ngủ ngoan ... Chỉ là một thoáng hoang mang Gío chiều lay tỉnh ngỡ ngàng bóng mây ... Chỉ là một thoáng hương bay của loài hoa cũ nhạt phai sắc đời Lần về thuở ấy xa xôi Đưa tay níu cả khoảng trời trống không. Huỳnh Gia 01-03-2011
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét