Chủ Nhật, 6 tháng 2, 2011

Dường như...

  
 
Khi kỷ niệm vô tình đi ngang ...
Em với tay ngắt một phần  ...
mong giữ lại .
Bóng kỷ niệm giật mình 
( dường như  sợ hãi )
Em vội buông tay
Nghe tiếng gió bảo : "buồn ..." 
...
 
Có một lần nghe tiếng gọi thân thương...
từ miền đất không người mang tên " Hư ảo "
Em ngơ ngác nhìn quanh ...
Rồi tự mỉm cười chế nhạo
Ồ ! có gì đâu ...
Là giấc mộng thôi mà ....
 
Không có giọt nước mắt chia xa
Không có cả những trách hờn.
Tự nhiên thôi... 
Bình thường thôi ...
( Nhưng dường như có một chút gì tiếc nuối  )
Gía như em đủ dũng cảm dừng lại dù chỉ một  lần...
thì có lẽ con đường của hôm nay sẽ không bao giờ có nhiều dấu chấm hỏi
Phải không anh ?
 
Dường như...
Hạnh phúc không là màu xanh
Không phải màu hồng...
Cũng không là những gam màu sặc sỡ
Có lẽ hạnh phúc chỉ là những mảng không màu 
Là cảm xúc khó đặt tên sau những lần gặp gỡ
Rồi sau đó lại ra đi
Hư ảo đến muôn đời...

 
 
Huỳnh Gia
 
 
22-10-2010

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét