Thứ Tư, 2 tháng 6, 2010

Có một con đường ...

Có một con đường tên gọi "Lãng quên"
Vô thức những bước chân - nuốt sâu từng giọt lệ
Khi ta biết cuối cùng là không thể
Xoá làm sao cho nhạt kỷ niệm buồn
 
Có một thứ tình tim bối rối không buông
Dù thật khó giữ bằng vòng tay ấm 
Không níu kéo , có - không lòng ân hận
Hạnh phúc của người -  hạnh phúc cả cho ta ...?

Chuyến xe cuối cùng chuyển nỗi nhớ về xa
Ngày tắt nắng - sao ta còn đứng đợi
Quay về đi - khi trời chưa sụp tối  
Ru hồn chìm vào giấc ngủ thật say
 
Nghe lá rơi vèo - hụt hẫng bước liêu trai
 Ta mới biết giọt nắng chiều đã tắt
 Có còn ai - đêm cuối đầu thở hắt
Nẻo đường quên - cây mặc niệm tiếng cười 
  

  
 
Huỳnh Gia
 
 
 
01-06-2010


 

1 nhận xét:

  1. B?i có lúc trang khóc d?i khuy?t n?a

    Nên lòng mình canh cánh nh?ng bu?n - vui

    Con du?ng riêng không có lúc bu?c lùi

    Nhung v?n chút bâng khuâng nhìn hoài ni?m



    B?i v?n tho v?n d?m màu luu luy?n

    Nên câu t? n?ng n?ng nh?ng suy tu

    Gía sông Ngân d?ng c?t b?n tuong tu

    Thì Nguu - Ch?c không khóc tình l?n d?n



    ===============



    Bài tho hay quá LB ? !

    Hân h?nh h?i ho? cùng b?n nhé !

    Trả lờiXóa