Thứ Tư, 10 tháng 3, 2010

Rồi một ngày...


  
  
 
Rồi một ngày  thơ bỗng chốc lặng im 
Bỏ mặc ta giữa không gian trống vắng 
Từng dấu chân quen - mưa xoá mờ đi hẳn
Hạt nắng cuối đầu mặc niệm kỷ niệm xưa

 
Nếu thời gian trôi ...vương lại chút hương thừa 
Ta sẽ giữ  một nửa phần dang dở
Để những câu thơ đừng tìm về nẻo nhớ
Ray rức lòng - rớt nhịp - lệch thanh âm

 
Mải mê tìm trong gió những bâng khuâng 
Mong sưởi ấm trái tim đang giá lạnh
Đêm dõi mắt tìm ánh sao hy vọng
Lời nguyện bình yên vụt tắt giữa lưng trời  !?

Rồi một ngày kia thơ bỗng thấy bồi hồi
Nhìn con chữ chết dần trong vô thức
Thôi giữ lại những gì chưa tan mất
Làm cặn thừa cho một cõi riêng - Ta

 
 Huỳnh Gia
 
23-01-2010

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét