Ngớ ngẩn
Có một người chiều kiên nhẫn đứng canh mong ngày kia bóng thời gian dừng lại Dẫu thừa biết ngày xưa xa ngút ngái ... Nấm mộ ôm vùng ký ức yên bình . Có một ngày mở cửa đón bình minh Nghe nắng nói chút tình còn hơi ấm Thôi dừng lại những bước chân lẩn quẩn Quay trở về , ru nỗi nhớ trôi êm Và có khi thao thức ngắm trăng đêm Đặt câu hỏi : " Bao giờ thì trăng lặn ?" Ngớ ngẩn lo lỡ vầng trăng khuyết hẳn Chẳng còn chi, thơ rối rắm... lạc vần... Huỳnh Gia 30-12-2009
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét