đếm được bao nhiêu vết đau khắc vào tim chằng chịt
ta chọn chiếc máy tính đã đương nhiên mặc định
nhấn delete nỗi buồn đang lơ lửng giữa chơi vơi
Mỗi buổi sáng...
ở một nơi không nhìn thấy khuôn mặt người
nhận lời chúc bình an từ bạn bè thông qua từng con chữ
cảm nhận một niềm vui vừa đủ
rằng không chỉ riêng ta, tất cả vẫn an lành
Không cần gì
chỉ cần nhìn thấy bầu trời có khoảng sân nhỏ trong xanh
và nhịp sống hàng ngày trôi đi... bình lặng
người vốn dĩ trút cạn cùng vào ly cà phê đắng
ta bỏ một chút đường và khuấy loãng lo âu
Mỗi buổi sáng...
chỉ cần hiện diện chừng dăm ba phút trên thế giới không màu
gạt bỏ đằng sau mọi ngổn ngang lấn bấn
thế giới ảo dạy ta cách phân định rạch ròi từng enter lẫn tránh
không cần thiết xả lòng vương mắc những phiền ưu
Không cần biết ngoài kia trời đang nắng hay mưa
tự điều chỉnh tâm tư trên khoảng không gian đủ thiếu
không cần thiết giận hờn ai, dù có đôi lần thấu hiểu
một ấn nút offline, xóa sạch những bận lòng
Buổi sáng bước vào thế giới mênh mông
không tay bắt mặt mừng
không cần vẽ vời hào nhoáng
những con chữ thật thà trên câu thơ phóng khoáng
ảo thực đan xen hay nhịp tim người giả - thật
mặc kệ những hơn thua sau nguồn điện dẫn của màn hình
Và như thế...
rong chơi cùng thế giới của bình minh
thế giới của nụ cười hồn nhiên hào phóng
có khi còn tìm thấy được một vài tia hy vọng
soi ấm tình người trên những con chip điện trơ
Huỳnh Gia
10/11/2021
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét