Khung cửa nhỏ cài then nhốt nửa Thu còn sót lại
người mang đi một nửa tự bao giờ
lớp rêu úa giùm ta kiên nhẫn lần phân giải
mùa đông sắp quay về quây giá buốt góc đời thơ
Ngọn gió bấc ngập ngừng bước vào sân dò hỏi
hạt sương sa vừa ghé muộn ậm ừ
đêm có lẽ vẫn đêm cùng nỗi buồn trốn vội
chỉ có tiếng lá xạc xào lay động nẻo trầm tư
Đông đến hẹn, đông về...
nhưng người xưa lỗi hẹn
bỏ lại khoảnh vườn khuya mặc kệ ngọn gió tràn
khung cửa nhỏ lặng thinh
chiếc then cài gỉ sét
ta giấu được gì không khi nỗi nhớ vốn hoang đàng
Ta giấu được gì không khi nỗi nhớ lang thang
giữa cơn rét hồn nhiên ngày đông tràn khắp lối
chiếc ô cửa tróc vẹt những lớp sơn hằn sâu từng dấu đợi
phía sương mù giăng mắc...
có còn ai
Huỳnh Gia
01/11 /2021
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét