Nếu không có gì đáng để bận tâm
Tôi về …
ngắm dáng Mẹ lom khom trên sân nhà quét nắng
chiếc bóng nghiêng nghiêng như vệt chiều nghiêng nặng
nỗi cơ cầu chưa đếm hết quãng đường qua
Nếu không còn gì vui . Tôi về lại quê nhà
gõ cánh cửa thềm rêu nghe tiếng mùa vang vọng
chái bếp đã xưa khói ám treo bồ hóng
tiếng cơm sôi níu nỗi nhớ thật thà
Về hôn lên vầng trán sạm màu của Cha
cồm cộm những nếp nhăn bám sâu từng bụi đất
xoa xuýt đôi bàn tay vết chai sần ngang dọc
phía những luống cày từng cây lúa trổ nặng bông
Nếu đã mệt nhoài sau sấp ngửa giữa phố đông
về nghe tiếng cục tác của bầy gà trong buổi chiều thanh thản
tiếng ríu rít của đàn chim giữa bình minh ngập nắng
nghe gió phả mát ngày. nghe lá hát ru đêm
Khỏa mặt nước dòng sông. lóng cặn chung chiêng
hỏi thăm đám lục bình đang lênh đênh đời phiêu bạt
có phải khúc đồng dao còn đâu đây lãng đãng
cho những lúc một mình lại bất giác ngâm nga
Băng qua cánh đồng gần. ấm áp bước chân xa
cúi nhặt thỏi đất nâu thấm mồ hôi thơm ngây ngấy
nếu không còn gì để tính toán so đo
đừng quay đầu ngoảnh lại
chốn dung chứa yên bình là mái ấm quê hương
Huỳnh Gia
15/10/2021
Trở về nơi đây bình yên với thơ văn và tình bạn.
Trả lờiXóaChúc Huỳnh luôn niềm vui và nhiều sáng tác hay!❤️
Cảm ơn khúc Thụy Du vẫn xem mình là bạn. Chúc luôn vui khỏe.
Xóa