Trên
vệ cỏ những buổi chiều
tôi
ngồi đợi một cơn gió lạng qua
thổi căng sợi chỉ mảnh
đủ
cho cánh diều chở điều ước giong cao
giong
cao từng khát vọng
hoài
bão một đời người thả chao liệng giữa trời xanh
Phút
thảnh thơi tìm năm tháng tuổi xa xăm
bắt
gặp ba chấm tròn lăn ngược chiều nuối tiếc
trên
con dốc thời gian - tuổi xuân trôi đi biệt
bỏ
lại vạt nắng phai trên sợi tóc hao gầy
Đợi
cả một đời người đôi mắt hướng phía không ai
vô
thức chiếc que khô vẽ vạch tròn cố định
chiếc
vòng tròn nhốt cuộc tình xa vào nỗi buồn khép kín
năm tháng loay hoay trong nỗi nhớ thật
thà
Ngồi
đợi bình minh trong những buổi chiều tà
đêm
như kẻ mộng du lang thang tìm hiện thực
để
rồi khi bừng thức
lại
phải dỗ an lòng rồi chiều sẽ gọi đêm
Trên
vệ cỏ cuộc đời chật chội nỗi chung riêng
vọng ước thì thầm chỉ riêng mùa thấu
hiểu
một
chiếc cọ đầy quyền năng vô hình kỳ diệu
vẽ lên
nền cuộc đời người một bức tranh bình yên
Huỳnh
Gia
21/04/2020
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét