Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2020

Giãn cách




Tự giãn cách vui buồn trong phút chốc
cụm vui lửng lơ - vón tụ vốc buồn
giãn vói bàn tay treo lên cao dăm điều ước
cơn gió nghịch mùa thổi dạt phía ẩm ương

Mùa chưa đổi - mùa vẫn đang đau đáu
ngóng hạt mưa nấp đâu đó chân trời
vạt đất cong khô mỏi mòn ngày trông đợi
cọng rơm già hóc nắng giữa ruộng tơi

Sau giãn cách - bình yên xin mở cửa
tháng ngày trôi dường chậm - bước chân ngày
những đôi mắt hướng tâm lời khẩn nhẩm
cuộc sải dài vượt chặng giẫm chông gai

Tự giãn cách đường một chiều thông thốc
bước chân nào rồi cũng điểm dừng chân
thế nhưng lạ - đời xôn xao bắng nhắng
những nhánh sông quê mãi im lặng trổ dòng

Thử giãn cách một dấu buồn lì lợm
đã hằn in trên lối mỏng vẹt mòn
có đôi lúc vô tình như sực nhớ
khẽ dặn dò ương bướng được gì hơn

Mùa sẽ đến tuần hoàn như hơi thở
đời vẫn như những chiếc lá trên cành
riêng dấu cắt lằn ranh lên vách nhớ
giãn cách nẻo lần khân - không đủ rộng - bao lần …

Huỳnh Gia
10/04/2020


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét