Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2020

Có bình yên nào không đi qua bão giông



Có bình yên nào không đi qua bão giông
bước chân thời gian biết bao lần chông chênh cao thấp
niềm hạnh phúc nào không trải qua những bận
cơn gió thăng trầm thổi rạc nỗi băn khoăn

Ta nắm chặt nụ cười ta lần vuột trắng
tự dỗ dành
rồi sẽ lại nhặt gom từng chút - từng chút một
rồi quang đãng ánh bình minh buổi sớm
xua màn đêm về bóng tối phía sau lưng

Đừng xuýt xoa
đừng ray rức bần thần
khi cánh cửa niềm tin dăm ba lần chực khép
tim rướm đau sau những lần gượng ép
cuối con đường vẫn còn lối rẽ thênh thang

Từng ngóc ngách tháng ngày trải qua biến đổi gian nan
nắng sẽ đượm ấm nồng mỗi tin yêu dang rộng
chiếc lá trên cây luôn xanh màu hy vọng
khắc nghiệt – muôn đời tôi luyện trái tim son

Ánh cầu vồng phản chiếu mỗi hoàng hôn
sau những cơn mưa tưới vào chiều ướt đẫm
vốn dĩ cuộc đời có nẻo cong đường cong phẳng
đá sỏi trải lề – cỏ vẫn mọc xanh tươi

Đừng đắn đo khi chẳng nhận đủ nhiều
giữa cõi nhân gian bao la
niềm yêu thương luôn vĩnh hiện
 tách lắng dối gian che mắt đời hư huyễn
gạn lọc – giữ phần chân thật nhất – đặt tên

Huỳnh Gia
15/02/2020

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét