Trên cánh đồng trơ gốc rạ
hôm nay
chú hình rơm thân quen
bỗng trở thành vô dụng
những lọn gió tạt ngang bật tiếng cười tủn mủn
cụp đôi mắt buồn - chú
nín lặng ngó xa xôi
Mùa lúa chín oằn bông người
gặt hái xong rồi
hạt thóc no căng đổ đầy
bồ ấm áp
chim chóc chác chao không
còn gì để nhặt
cạ chiếc mỏ đói meo vào
chân chú trách hờn
Trên cánh đồng vắng lặng
chỉ còn ...
cột khói đốt đồng
vẽ những vòng xoáy trắng
chú hình nộm cô đơn ánh
mắt chừng hụt hẫng
được - mất
bỗng nhiên như bài toán
khó của cuộc đời
Chiều - triền đê lộng gió
– tôi ngồi …
nghe chú kể câu chuyện
buồn về đối nhân xử thế
chừng có lẽ đa đoan hay
tôi câu nệ
thế gian trộn lẫn khóc
cười - sao tránh được mòn vơi
Khi con người chỉ còn
tặng cho nhau sự hào nhoáng đãi bôi
cửa gian dối phô trương -
nẻo chân thành len lén
như mỗi một ngày lên - ánh
mặt trời đến hẹn
rọi ánh sáng rạng ngời và ... tắt ngúm giữa hoàng hôn
Chú hình nộm buồn thiu
như một gốc rạ khô giòn
bị bỏ lại nẻo trống trơ
sau những ân cần nhờ vả
tôi đứng lại giữa bao la
nhếch môi cười giả lả
từng viên đất phớt lờ
trên gờ ruộng hoá thân thương
Huỳnh Gia
20/02/2020
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét