Thứ Ba, 4 tháng 2, 2020

Đâu những buổi chiều của Mẹ




Nhớ những buổi chiều của Mẹ
Tôi về ...
tìm chút hăng hăng thơm nồng mùi khói bếp
nghe tiếng cơm sôi ngạt ngào hương gạo nếp
miếng cá khô mằn mặn thấm vị nghèo

Đôi mắt Mẹ nhuốm buồn từ lúc dõi theo…
buổi đưa con bước vào đời dặn từng điều nhỏ nhặt
xứ lạ quê người – gìn lòng cẩn thận
“một nhịn – chín lành”…
mở rộng cửa đón tương lai

Những buổi chiều của Mẹ vẫn như quen
bùn mạ bám chân ngày
trắng vạt áo mồ hôi – gánh quang trìu trĩu nặng
như bụi cỏ triền đê hắt cay mùi của nắng
đôi vai gầy rộp cứng vết thời gian

Nắng táp sạm trưa hè
mưa giũ giọt - mưa giăng
chiếc nón lá không đủ che thân người sũng ướt
tất tả đường về – những buổi chiều lướt thướt
đôi mắt vẫn ánh nồng niềm hy vọng ấm no

Bước chân con mải miết cuộc thăm dò
công danh mở rộng đường mời gọi
như quên khuấy có một miền quê chờ đợi
mãi hăm hở kiếm tìm trong vùng sáng thành đô

Ngày trở về ...
 đau vấp thỏi đất khô
bầu trời vẫn trong xanh - nhưng bầu trời lạnh vắng
uống ngụm nước trong trên chiếc lu sành vừa mẻ nắp
tiếng gọi "Mẹ ơi!" lạc lõng giữa muôn trùng


Huỳnh Gia
04/02/2020


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét