Ta đem từng sợi buồn
giăng
giữa ngày giáp cận
nắng hăng hăng lừng
phơi sao khéo những mông lung
lỡ giăng mắc cõi chập
chùng nhân gian
Từng trơ trốc lật ngổn
ngang
dùng dằng quên nhớ
dở dang kiếp người
lưng chừng mùa dạt
trêu ngươi
phút lòng tĩnh ngẫm
đã rồi trôi xa
Ta nhẩm đếm tuổi vị tha
bao lần cằn cỗi xuýt xoa bấy
lần
lạ - quen chi để lần khân
nụ cười chưa trọn
chớm bần thần đau
Dạ thưa
thoạt ...
quá ngọt ngào
vầy lâu vị đắng thấm sâu
sững sờ
Ta đem phơi mỗi thờ ơ
chiều ...
cơn mưa lạc bất ngờ
ướt tơi.
Huỳnh Gia
10/01/2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét