Tự nhiên
Tự nhiên muốn viết về những cơn mưa .
Còn rơi rớt trong những chiều cuối hạ .
Như một thoáng giật mình, buông hối hả .
Sợ mùa thu lấy mất những giọt buồn .
Tự nhiên nghe thèm hơi ấm một nụ hôn
Để cảm thấy tình yêu còn đâu đấy .
Dưng nhìn lại
bóng nụ cừơi trống trải .
Đêm thật dài
xa vắng trọn giấc mơ
Cơn gió giao mùa ngấp nghé những vần thơ
Gọi thu đến ru lá về với cội
Nghe dường như có điều gì muốn nói
Quên mất rồi từ chiếc lá thu bay !?
Tự nhiên muốn pha màu tô lại hồn mây
Đang mê ngủ trong buổi chiều nhạt nắng
Và đánh thức nỗi buồn vương ánh mắt
Để thu về không có cớ chao nghiêng
...
Tự nhiên nghe cần bàn tay nắm ...bình yên
Viễn Du
2006
Em nghe rồi nè chị,
Trả lờiXóaQuên mất rồi từ chiếc lá thu bay!
Tuy không phải là giọng ngâm chuyên nghiệp nhưng vẫn toát lên đc sự sâu lắng của hồn thơ em nhỉ ! chị HG cảm ơn HA nhiều .
Trả lờiXóaNghe bên facebook rồi, qua đây nghe tiếp vẫn hay . Chúc mừng bạn nhé!
Trả lờiXóaVui lắm bạn hiền ơi !
XóaNghe như giọng Huế của tui! Chúc mừng Huỳnh muội. Giá như được nghe miết !!!! (le lưỡi)
Trả lờiXóaLà giọng Huế của Huynh đó ! bài thơ đầu tiên may mắn đc cảm nhận bằng giọng ngâm Huế . Hạnh phúc nhất trần đời luôn ... hihi
Xóa