Thứ Hai, 1 tháng 9, 2014
Đen !
Ta bẻ ngược nỗi buồn
cong quá khứ
Đường thẳng đường
trăm vạn nẻo yêu thương
Vương mang chi
Một chút bụi vô thường
Cơn gió nhạt muốn tạt vào khóe mắt
Ta tô điểm màu hồng
Nơi nhếch nhác
Xếp riêng phần
Bỏ mặc đó
Rong chơi
Vẫn phía xa
một khoảng trống bầu trời
Đầy ánh sáng
Ta tha hồ sưởi ấm .
Đời vốn dĩ hổ lốn đời
xen lẫn
Ta vẫn ta
Đen và Trắng rạch ròi
Không bon chen xu nịnh
hoặc lả lơi
Xin đừng ướm ...
Bài học kia
thấp giá .
Ta chẳng thiết tha gì câu mặc cả
Chợ tan tầm
Treo giữa gánh mà bêu
Đợi chiều buông
Ta gởi chút hương yêu
Đêm sẽ dịu
Đón mùa sang
Nắng mới .
Huỳnh Gia
01/09/2014
Tặng mùa ...
=======================
Du mục ...Đêm .
Một nửa như gần
Một nửa tựa xa xôi
Những chiếc lá thu muộn màng
đã tìm nơi
bay mất
Bạc bẽo vạt sương đêm
Đêm rùn mình vì lạnh
Nỗi nhớ luân hồi
du mục giữa giấc mơ
Không có lời ru ...
Không có cả ngọt ngào
trong những câu thơ
Chập chờn những cơn say ...
đêm lặng im chờ đợi
vết thương tưởng ngủ yên
bỗng bùng lên nhức nhối
Khi chợt biết vô tình thu đã bỏ ta đi ...
02/27/2008 05:10 pm.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Đời vốn dĩ hổ lốn đời
Trả lờiXóaxen lẫn
Ta vẫn ta
Đen và Trắng rạch ròi
Không bon chen xu nịnh
Ngày nghỉ lễ thanh thản nhé chị!
Chị cảm ơn Hoàng Anh nhé ! nơi này giờ rất tĩnh lặng , thích hợp để làm thơ nhưng chị bận quá em à !
Trả lờiXóaHihi! Đọc xong rồi! Về thôi...(nhe răng)
Trả lờiXóaCó một cái răng vàng ... hihi !
XóaTa vẫn ta
Trả lờiXóaĐen và Trắng rạch ròi
Không bon chen xu nịnh
hoặc lả lơi
Xin đừng ướm ...
Bài học kia
thấp giá .
-----------------------
Em rất thích tinh thần này của chị!
Chị " thẳng ruột ngựa " lắm em nên người thương cũng nhiều mà người ko ưa cũng ko ít hihhi ...
Xóa