Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

Bâng khuâng chiều tháng sáu .



Tháng sáu về tầm tã những cơn mưa 
Mưa thật vô tình...
cứ đưa em về nỗi nhớ ... 

Nhưng người ạ ! 

Rồi phải có một ngày em phải biết lãng quên ... 
Về câu chuyện ngày xưa có hai kẻ rất khờ từng yêu nhau đến thế . 
Để rồi mười - hai mươi - ba mươi ... hãy cả một đời 
Có thể .
Biết mỉm cười nếu hạnh phúc mở vòng tay ... 

Bao giờ cho đến ngày mai ...

 Em sẽ kể với chồng - người rất yêu thương em ( có lẽ để phân trần ) .
Rằng ngày xưa ấy ...thật xưa hình như em cũng có một lần 
biết thế nào là tuyệt vọng  .
 Khi vô tình đánh rơi mất bình yên .

Khi không biết viết gì cho những nhớ - quên . 

Em lặng im mang một nửa nụ cười thật tươi còn giữ lại .
Thả vào ánh nắng mai , mong trái tim mình ấm mãi ... 
Để những bước chân cuộc đời không còn trăn trở với nghĩ suy ...

Nếu những cơn mưa chiều cố tình mang cái lạnh níu ghì 

Cho nỗi nhớ co ro nép mình thật sâu vào góc nhỏ . 
Em không biết có giữ được nhịp đập trái tim nhẹ nhàng từng như hơi thở
 Để những hạt mưa kia không có cớ tạt vào lòng ?

Em biết thời gian đã hoài công

Mang những hạt bụi li ti mong lấp dần dĩ vãng
Câu chuyện cổ tích mùa Thu của đang đến hồi lãng mạn .

Bỗng rơi tõm phía vô hình 

Vì mùa hạ trước lúc bỏ đi ...trở chứng thật phiền . 

Cứ hối hả mang những cơn mưa  xổ tung khắp ngõ.
Khiến kỷ niệm rưng rưng mà không hay đôi mắt chiều lấp ló .
 Chờ mang tất cả tặng cho đêm 

Có  người bảo với em rằng :" Em bắt buộc phải quên . 
Vì quá khứ tuyệt nhiên không bao giờ quay trở lại ..." . 
Nỗi buồn ư ! hãy nhẹ nhàng dang đôi tay đón lấy . 
Để thưởng thức cuộc đời như thưởng thức một bức tranh .

 Chiều hôm nay có những chiếc lá giao mùa muốn giữ lại chút mong manh ...
Nên em níu lại gửi vào thơ cho phút bâng khuâng vừa thoáng qua một chốc .
Này nhé ! em cũng biết buồn 

Nhưng tuyệt nhiên không khóc
Vì em hiểu cuộc sống xoay vần ...tan - hợp ...tự nhiên thôi . ) 




HG 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét