Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Đoản khúc

Ngày chia tay ào ạt những cơn mưa
Miền biên giới gửi bóng người từ đó
Có những lúc thoảng giật mình trên phố
Hình dáng ai sao giống quá một người
 
Cố dằn lòng trong nỗi nhớ chơi vơi
Đêm lặng lẽ tìm ngôi sao mơ ước
Thời gian trôi ... trôi dần như con nước
Bóng người xa ...biền biệt chẳng quay về


===================

Giấc mộng đẹp muôn đời là ký ức
Ký ức hằn sâu trong tâm khảm cuộc đời
Và như thế giữa hai bờ hư thực
Ta giấu mình trong khoảng trống chơi vơi 


--------------------
Rêu phong một mảng tình sầu
Thời gian gọi nắng tô màu phôi pha
Ráng chiều soi bóng riêng ta
Chiếc cầu vồng gãy , xót xa mây trời ..


----------------------

Hãy để đời ngu ngơ như giấc mộng
Để nghe tim còn giữ chút ngọt ngào
Đừng tìm lối , ngoài kia là khoảng trống
Khéo thêm lần xoa xuýt bởi vì đau


-----------------------

Cơn gió lạ thoảng qua , nghe bối rối
Có lẽ  mùa thu như muốn nói điều gì
Cuối chân trời ...chao cánh , bóng thiên di
Biển gợn sóng ...hay ta lòng gợn sóng ?


-----------------------
Lạc bước quên vùng kỷ niệm hôm nào
Ta lần mãi ...lối ra còn xa quá ...
Để từ đó trên quãng đời muôn ngả  
Vết son buồn thay dấu những yêu thương


------------------------
 Thơ ám

Ngơ ngơ ngẩn ngẩn suốt đêm ngày
Lầm bẩm lầm bầm tựa kẻ say
Đang ngủ tốc mền bò bật dậy
Quơ quào cây bút - ngóay lia tay
Chồng lo - hộc tốc mời y sĩ
Con sợ - mắt tròn như mắt nai
Hỏi lại thì ra thơ nó ám
Hành  tơi hành tả xác thân  này ...

=================

Một lần hời hợt đôi tay
Ta buông vuột mất tháng ngày bên nhau
Để rồi khi hiểu lòng đau
Thời gian vô vị trôi mau - ai ngờ ... 

==================

Lạc lối quên lòng thất vọng ê chề
Ta chợt hiểu ngày xưa khờ dại quá
Một bước chệch - trái tim dường rất lạ
Cứ thẩn thờ tiếc nuối những ngày qua ...
  
===================

Trăng vàng ai bẻ làm đôi
Tháng năm mòn khuyết nửa đời ngóng mong
Tìm nhau - trái đất xoay vòng
Ngừơi về phía ấy còn mong xum vầy  ? 


=================

Đêm mừơi lăm trăng trọn chữ chung tình
Rồi khuyết nửa gầy mòn theo ngày tháng
Đêm mừơi lăm - cả đất trời tỏa rạng
Rồi vỡ đôi - trăng khuyết nửa cuộc đời
..............
Đời xoay dần - hạnh phúc chỉ thế thôi


====================

Hai nửa trăng đã xa rồi dạo đó
Như mùa thu lá theo gió lìa cành
Ta cố giữ chút ngây ngô khờ dại
Đợi giao mùa - hý hoáy dệt câu thơ


========================

Nửa trăng tôi khuyết đợi chờ
Nửa trăng anh biệt trời mơ chưa về
Bỏ quên cuộc sống bộn bề
Thơ tôi hóa gió u mê gọi mùa 


=================

Thơ không trách những trái tim khao khát
Một lần mua chữ hạnh phúc cho tròn
Thơ chỉ giận tình đời dường quá bạc
Bạc mái đầu - chưa vẹn nghĩa yêu thương
 
Chữ hạnh phúc như món hàng đắt giá
Bán quả tim chưa đủ đổi một phần
Đôi mắt ngắm cuộc đời - như kẻ lạ
Xoãy bước dài - chưa hết nẻo băn khoăn
  


========================

Giọt mưa thay tiếng tơ lòng
Trầm trầm cung nhớ buồn mênh mông buồn
Thời gian như nước xuôi nguồn
Mặc ta lúng túng đo lường nỗi đau
Mưa rơi - ướt đẫm tim nhau
Đêm như đồng loã - rót sầu vào thơ
Chỉ một lần lạc bến mơ
Nào đâu hay hoá kẻ khờ từ đây ...


=================
Hồn ta lạnh - gọi thơ làm ánh lửa Thơ hoang vu - dùm hơi ấm nụ cười Ngàn thu đổ vàng sân màu lá úa Vòng tay nào buông ký ức cho trôi ?    Ta và thơ đôi tình nhân tình tự Mỗi lúc buồn - thơ uống hộ ly cay Dẫu có lúc dường cạn dần ý tứ  Khó dỗ dành hồn thơ ngủ cho say    Ai  nếm thử nỗi đau rồi mới biết Cuộc đời ơi ! ta có lúc như cuồng Ai có trải qua những lần ly biệt Mới hiểu mình cần lắm những yêu thương    Ta vay mượn trang thơ lời an ủi Thơ cần ta lưu giữ chút hương bay  Một kiếp người trôi qua chừng ngắn ngủi Vẫn còn hơn nhạt thếch tháng năm dài ...     

================

Đời như chiếc đèn cù cháy mỗi đêm thu
Hạnh phúc như áng mây trôi bồng bềnh ...trôi mãi
Ta giang rộng đôi tay ...hơn nửa đời mong tìm thấy
Nhưng thật vẹn nguyên - có lẽ chẳng bao giờ .


-------------------------

Một đêm say mộng bướm hoa
 Với tay ôm ánh trăng ngà lẻ loi
Nàng thơ bỗng chốc bồi hồi
Xung quanh là một khoảng trời thênh thang
Giật mình tỉnh giấc mơ hoang
Bình minh lên - nắng chan chan lối về ... 


=====================

Trái tim ta - một bài toán cuộc đời Tìm ẩn số - chuỗi thời gian bất tận Trong khoảnh khắc đối diện mình - rõ nhất Đáp án vừa nguyên vẹn một số không
Mựơn câu thơ như bài tỏ nỗi lòng Dù có lúc nghe trĩu lòng thật lạ Nếu ai hiểu trên đường đời hối hả Ta vẫn cần đôi phút tựa ngây ngô


==========================

Nhặt từng từ - lõm bõm ghép vần thơ Lòng muốn nghĩ muôn đời thơ không tuổi Dù có lúc thơ cho ta bối rối Vẫn còn hơn trống vắng mỗi khi buồn
Huyễn hoặc mình - dẫu tóc đã pha sương  Dường nguyên vẹn trái tim hừng hực nóng  Để còn lấy loé lên tia hy vọng  Giữa cuộc đời đầy rẫy những trái ngang
Vùi trong mơ - ta trốn chạy thời gian Cố dỗ giấc mỗi khi đêm chới với Ta yêu thơ vì thơ không gian dối Thơ khóc - cười thay nhịp đập tim ta
Mái hiên đời - cơn gió lạnh tràn qua Ta tin tưởng nép vào thơ sưởi ấm Trong khoảnh khắc đứng bên nhau im lặng Chợt hiểu ra ...lòng thanh thản đi nhiều
  


==============================




Người trách người sao hờ hững quay lưng
Ta chỉ biết  trách hờn ta yếu đuối
Cuộc tình muộn - không một ai có lỗi
Lỗi trái tim thích chuốt lấy muộn phiền
 
Suy cho cùng tim có lý lẽ riêng
Khao khát đập nhịp cuồng si ương bướng
Ai khẳng định chưa một lần lạc hướng ...
Giữa đường đời ? rồi chững lại - phân vân
 
Anh nẻo về - thôi giữ  phút bâng khuâng
Tôi ở lại xuôi mái chèo định mệnh
Dòng sông thơ vốn mênh mông bờ bến
Khách viễn du đừng hẹn một lần chờ .
 
Vì  cuộc đời vốn dĩ chẳng là mơ  ...


=========================


Lắm lúc muốn thả trôi vèo số mệnh
Mặc thế gian chua chát những tị hiềm
Nếu đã hiểu giữa phân ranh sống - chết
Chẳng còn gì ngoài đụn cỏ xanh êm
 
Thân cát bụi rồi cũng về cát bụi
Kiếp luân lưu tạo hoá đã an bày
Cõi tàn tro thiên thu lên tiếng gọi
Trôi nhẹ nhàng hoà nhập nẻo thiên thai  .
 
Dẫu là thế vẫn ngậm ngùi tiếc nuối
Mấy mươi năm chưa đủ để rong chơi
Câu vĩnh biệt gửi nhau lần sau cuối
Nghẹn lòng đau cho số kiếp con người
 
Người đi trước - rồi  mai tôi nối bước
Gẫm cuối cùng cũng chỉ có thế thôi
Tìm kiếm mãi những gì chưa có được
Để làm chi - cõi tạm ngổn ngang đời ...? 


=================
Thơ đã thay ta khóc lẫn cười
Ta ngồi ta ngắm thế nhân chơi
Bỏ mặc từ lâu bao phiền muộn
Cỡi gió lùa  mây dạo khắp trời 


=================

Mựơn ngôn từ lấp liếm nỗi xót xa
Như cái cớ giữ an từng tiếng thở
Trọn một đời ta bôn ba giữa chợ
Bán đã nhiều vẫn chưa lãi bao nhiêu
 
Một khi gói ghém được những điều ...
Nửa phi lý - nửa chưa tròn ý nguyện
Lỡ bước rơi - giấc ngủ vùi miên viễn
Cát bụi phủ mờ - ta tiếc những lần chưa .... 


=================
Em thừa biết người âm thầm cùng nỗi nhớ
Theo thời gian vết chai sạn lớn dần
Muốn lên tiếng ngại thêm lần lỡ dở
Thôi cũng đành chôn chặt nẻo rêu phong
 
Chính là em gây ra niềm tuyệt vọng 
Xoá làm sao món nợ trả riêng người
Lấp cho kín nửa tim đang trống rỗng
Nghe tiếng cười như vỡ vụn trên môi ... 


======================
Ta cân mãi trái tim và lý trí
Vẫn còn nghiêng nghiêng nặng một bên tình
Từ lúc ấy thấy thời gian vô vị
Thản nhiên nhìn ta đánh mất niềm tin .


====================
Ôi tình yêu ! mi là ai thế nhỉ ? 
Mảnh đơn phương cày xới trái tim đau
Lơi vòng tay có giữ chặt lấy nhau
Hay câm lặng buông lơi - tình rơi vỡ ? 


===================

Đêm trăn trở giữa hai bờ quên - nhớ Nhói lòng đau tay buông thỏng yếu mềm Muốn quay mặt để rồi trong đau khổ Hiểu ra mình khó sai khiến trái tim
Thôi cứ để song phương tình căn dặn Giữ dùm nhau những hoài niệm khó mờ Đừng xua đuổi để nghe lòng chát đắng Hãy để hồn phiêu lãng với ước mơ ...

============================

Mùa thu về bên ấy
Mà bên ta bồi hồi
Nhu nhắc từng kỷ niệm
Theo mùa thu trôi trôi
Thu phía người lãng mạn
Thu trời ta ướt tơi
Một mình trên phố vắng
Dõi mắt tìm -  xa xôi ...


==================

Dõi mắt tìm  xa xôi
Ảo ảnh thuở thiếu thời
Theo tháng năm cằn cỗi
Thôi cuối đầu buông trôi
Thơ thay tiếng mưa đêm
Trái tim ta ướt mềm
Biết bao giờ phơi ráo
Để thấy đời dịu êm ...? 


==================

Ngọn hải đăng trơ trọi giữa biển khơi
Mặc sóng dập gió vùi - đời giông bão
Đêm thức trắng soi lối đi nẻo đậu
Sợ thuyền xa va đập bãi đá ngầm
 
Đời hải đăng cô độc với tháng năm 
Bốn mùa trôi vui buồn cùng mây nước
Tìm một giấc ngủ ngon - nào có được
Sợ bóng đêm lạnh nhạt với bao người


======================

 Mượn làm gì hiu hắt một mùa thu
Chiều đơn côi lang thang khu rừng vắng
Lá ngập lối - bàn tay nào đủ nhặt
Tuổi đôi mươi thuở ấy quá dại khờ
 
Mượn màu thu ta vẽ bức tranh thơ
Có tình yêu bình yên chiều lặng gió
Có đôi tim nép vào nhau lối nhỏ 
Ngắm hoàng hôn chầm chậm khuất sau đồi ...


================

Ta còn ta sau những cuộc phiêu linh
Và những ngây ngô theo năm tháng định hình
Cuộc đời trao những gì - ta mỉm cười nhận hết
Mong gỡ dùm tim rối rắm một chữ tình 



====================

Chiếc lá tàn phai theo tháng ngày
Con đường thu đến chẳng bóng ai
Thu buồn giăng mắc từng mưa đổ
Thấm đẫm hồn ta nỗi u hoài
 
Mộng ước xa rời - mộng ước trôi
Bỏ ta ở lại với đơn côi
Từng đêm đếm bước - từng đêm đợi
Người đã quên ta - đã quên rồi ?


--------------------

Thu không chết - lòng ta dường đã chết
Từ biệt ly chia lối cuộc tình sầu
Qủa đất xoay - xoay trái tim ngờ ngệch
Cuối đường rồi tìm mãi chẳng thấy đâu  ...


===================

Nợ người ta trả làm sao
Mắt môi đã trót mang trao cho chồng
Nợ câu thơ chốn hư không
Ai người nhận giúp mênh mông  nẻo sầu
Hẹn cho vơi hết nỗi đau 


--------------------

Ta mất nhau - cây cỏ cũng ngỡ ngàng
Thầm tiếc nuối bản tình ca tuyệt hảo
Muốn trách móc đắng cay từ nguyệt lão
Lại nghi ngờ có phải tại vô duyên ?
 

=================

Thơ nghiêng - nghiêng hết nỗi buồn
Đưa tay hứng lại chút hương còn nồng
Xoãy chân trên bước đường trần
Chợt quên còn gửi nỗi lòng trong mơ ...


=====================

Muộn rơi vệt nắng cuối ngày
Hoàng hôn đỏ thắm ngất ngây hồn người
Ngỡ ngàng - mây chẳng buồn trôi
Con thuyền đứng lặng giữa trời băn khoăn
Hàng cây soi bóng tần ngần ...
Chiều ơi ! nỗi nhớ như gần hơn thêm ...
  

==============
 
Biết là dĩ vãng người ơi !
Bóng đêm bao phủ từ tôi xa người
 Đêm đêm lặng đếm sao trời
Vừa hay sao lạc góc trời bơ vơ
Chạnh lòng đau những câu thơ
Buông mình rơi giữa vật vờ nhớ - quên ...
  

================

Bóng thiên di khuất nẻo trời
Lòng như sóng biển xa khơi thét gào
Đưa tay chặn lấy nỗi đau
Đêm khao khát đợi bóng nhau tìm về
Có gì mằn mặn trên môi
Hình như từng giọt biển đời nhẹ lăn ....


===============

Gío cuốn xa từng chiếc lá phai màu
Không cuốn được trái tim ta héo úa
Vết thương cũ đâu phải đời muốn cứa
Lại hằn sâu thành vểt sẹo chai sần ... 
 
Cơn lốc xoay xoay nỗi nhớ thành vòng
Ta gượng nén không cho mình bậc khóc
Quơ rất vội những bộn bề thường nhật
Để nhận chìm khao khát chực bùng cao
 
Cỏ và cây muôn thuở cần có nhau
Thì tại sao tình ta vơi đi nửa
Cho kỷ niệm chất chồng lên - thừa mứa
Dòng sông nào chuyên chở cuối nguồn quên ?
 
Thu giữ dùm những ký ức không tên
Ngày đông đến đóng băng thành một khối
Ta mang giấu trong góc đời thật tối
 Đêm ru hời huyền thoại giấc mơ say ...
  

====================


Nếu vô tình mặc nỗi nhớ lặng im
Giữa màn sương đếm thời gian cô độc
Thì anh ơi ! có hay mình đánh mất
Một lần yêu trọn vẹn của kiếp người
 
Nếu vô tình bỏ đêm lạnh lùng trôi
Bình minh đến - nắng ngoài kia có ấm  ?
Giữa quay quắt nhớ - quên - lòng lấn cấn
Thì bao giờ lối nhỏ bóng chung đôi  ? 


--------------------------

Giận và thương có lúc sánh chung đôi
Yêu và ghét có khi cùng một lối
Ta không trách bởi mùa thu vô tội
Tội riêng ta nhìn cảnh lại nhớ người
 
Đã có lần ta nhặt chiếc lá rơi
Mang ép gọn vào trang thơ hoài niệm
Đánh dấu quên - mặc trái tim lên tiếng
Có thể không ? bướng bỉnh quá nỗi buồn ...


--------------------------

Tiễn nhau về chốn lãng quên
Mà nghe nghiêng đến chênh vênh cõi lòng 
Con thuyền xa khuất bến mong
Xin mang nỗi nhớ giữa giòng thả trôi ...


=================
Là ký ức chút bụi mờ trong gió .
Tưởng thế , nhưng vương mắt lệ cay nồng
Có phải thu nuông chiều gió hay không
Mà chiếc lá buông đời mình rơi rụng ...? 


======================
Trên lối cũ đơn côi bàn chân bước
Lá khô dòn sau cơn nắng hôm qua
Có lẽ mùa thu chưa đúng nghĩa thật thà
Nên mặc gió bứt rơi từng chiếc lá
 
Ta gói ghém mảnh tình xưa rệu rã
Mượn lá vàng đấp mộ mỗi mùa thu
Mượn gió chiều khe khẽ cất lời ru
Để còn thấy như lòng mình đang ấm ... 


==================

Bước chân xưa chưa một lần quay lại
Sao ta nghe văng vẳng tiếng ai cười
Ngỡ mùa thu còn giữ tuổi đôi mươi
Trong một thoáng - nghe dường như tiếc nuối 


=================

Ta đã gọi tình yêu bằng" mất mát "
Bằng nỗi buồn im lặng đếm thời gian
Tiếc nuối ư ! nhìn lại đã muộn màng
Thay tên khác ? Cũng chỉ là hư ảo ... 


==================

Đêm có dài rồi bình minh cũng thức
Gíâc mơ xưa - hạt nắng đốt chảy tan
Phút bâng quơ thôi khép lại nhẹ nhàng
Cho nỗi nhớ đừng thêm lần lúng túng ...


================

Nửa ngăn đời dành riêng tặng hôm nay
Nửa còn lại giữ gìn miền kỷ niệm 
Thi thoảng nhớ - khỏi mất công tìm kiếm
Vì trong tim hai nửa bước song hành ...
  

====================
Xưa đâu hiểu một lần buông là mất
Để bây giờ tiếc nuối mãi khôn nguôi
Liều thuốc thời gian không chữa lành vết cắt
Bỏ mặc tarướm máu đến trọn đời .  


==================
Con đường thu lá rơi đầy
Lấp chưa kỷ niệm những ngày ta bên
Nếm môi nỗi nhớ đã mềm  
Nghe dường mưa đổ vào đêm sụt sùi ...
  

================
Từ mưa xóa dấu chân người
Tôi đi tìm - bỏ một đời hanh hao
Từ chiều gọi nắng lao xao
Ngỡ như ai gọi tên nhau - để rồi ...
  

================

Cảm ơn đời còn cho ta biết khóc
Để thấy mình chưa sạn cứng con tim
Cảm ơn nhé ! những buồn vui rất thật
Chốn hư không  - ta ngỡ khó đi tìm ... 


====================
 
Đông đến bàn tay ta tê cóng
Đâu bàn tay ủ ấm trọn canh thâu
Cơn gió lạnh đâu thương lòng ta trống
Cố lùa sâu từng ngõ ngách nỗi sầu ...


=================

Chỉ cần se lạnh gió lùa song
Đã nghe tê tái cả cõi lòng
Ly rượu ân tình xưa nếm thử
Đâu ngờ say khướt những nhớ mong


=================

Ta bỏ lại gì ở phía sau lưng Mà hoàng hôn đỏ mắt trời chực khóc Vùng ký ức xưa gọi thời gian vô vọng Bóng chim trời xa khuất biết tìm đâu

======================

Người xa rồi - kỷ niệm vẫn đậm hương
Như hương gió giữa mùa thu lãng đãng
Ta nhặt những câu thơ vừa rơi trong khoảng vắng
Để nhớ  thì ra ta vẫn yêu người ...


================

Hết thật rồi - người không thể lấy thêm  
Khối tình kia hao mòn cùng năm tháng .
Cánh diều xa có dùm ta một lát
Thả trời cao những nuối tiếc chưa mờ
 
Tuổi đôi mươi mang giấu giữa câu thơ
Cho khao khát dâng tràn như ngọn sóng
Cho tình yêu nuôi màu xanh hy vọng
Cho tóc mềm đừng ngại nắng chiều phai 


=================

Bỏ âu lo - bỏ muộn phiền
Bỏ từng nhung nhớ chiều nghiêng - gió lùa
Hỏi rằng thu sắp đi chưa
Ta chèn thêm cánh song thưa tim mình  ? 


======================

Ta ôm choàng một thuở nhớ nhưng
Ru trọn kiếp khúc phiêu linh trôi nổi
Đêm diễm tuyệt những giấc mơ huyền thoại
Đổ hồn say trong vũ khúc mơ hồ
 
Ta bỏ si mê hòa điệu những áng thơ
Tim tan chảy theo dòng dung nham nóng
Mong vùi lấp những sầu - đau - thất vọng
Mặc bên ngoài đời đang nắng hay mưa . 


==================

Sợi tơ trời mong manh nhưng khó bứt
Nợ bấy nhiêu đeo đẳng suốt một đời
Cho nhớ thương đếm thời gian tức bực
Làm  sao vơi - mang trả khoảng không người ?


===================

Trả đã xong - trăng gió vẫn nặng quằn
Đành lọ mọ giữ phần còn sót lại ...
Gío lười biếng - trăng lửng lơ phía ấy
Ta lấy gì kỳ vọng gió trăng đây ?


=================

Còn kiếp sau cho ta giữ không người
Trăng lạnh lẽo - gió thôi không còn thổi
Nỗi đau cũ có còn điều muốn nói
 Hay ngỡ ngàng nhìn tinh tú đứng im
 
Đến bao giờ ...? ( Ta mang hỏi màn đêm )
Trơ trọi bóng in nghiêng bờ vực đắng
Nghe như tiếng côn trùng kêu văng vẳng
Giữa không gian vắng lặng đến hoang sơ
 
Nửa cặn thừa thôi ! đốt cháy thành thơ


====================
Biết rằng rồi sẽ nắng hanh
Sau lần bão nổi - lũ dâng ngập lòng
Sao câu thơ mải bần thần
Để cho giấc ngủ chập chùng thâu canh ...


================

Chiếc thuyền độc mộc chơi vơi
Chở không một chuyến - dùm tôi nỗi buồn  
Chở luôn một thuở tơ vương
Xuôi chèo xa hẳn bến Tương - đừng về ... 


==================

Mặt biển cồn cào - lòng biển dịu êm
Lòng ta xoay - nụ cười in khoé mắt
Ta giống biển khéo giấu che nước mắt
Biển dùm ta muối mặn những vui buồn
 
Dù thời gian bươn bải mọi nẻo đường
Vết thương ấy chai sần thành vết sẹo
 Dẫu đôi lúc dặn lòng thôi chèo kéo
Vẫn nặng lòng trăn trở mỗi mùa qua ...


==================


Ta nhìn vào khoảng tối nấp trong ta 
 Tim dè dặt thắp hồn đêm sưởi ấm
Có thể ngày mai không còn tia  hy vọng
Vẫn còn hơn trần trụi những mơ hồ
 
Ta giữ bên đời những giây phút nên thơ
Thả mình trôi trên dòng sông hư ảo
Tạm quên hết những âu lo phiền não
Với niềm tin vẫn còn đó tình người .


==================

Ôm nỗi buồn trên đôi tay - đầy vơi
Lòng như sóng - lúc ồn ào - lúc lặng
Quên và nhớ cứ xa - gần khoảng cách
Ôi ! cuộc đời trăm vạn nẻo - phân vân


===============

Xoá không nhạt thời gian buồn đứng lặng
Quên không đành - tim hoá đá nỗi đau
Phải chi ai vuông tròn niềm hạnh phúc
Thì thơ ta không trĩu nặng thanh sầu ...


==================
Ta ru nỗi nhớ ngậm ngùi
Thơ ru ký ức ngủ vùi trong tim
Bến tương giao - nẻo đâu tìm
 Đành mang nuối tiếc gửi miền hư không


-----------------------

Ta tìm - chỉ thấy bóng ta
In trên thềm vắng nhạt nhoà trong đêm
Người xa - ta biết đâu tìm
Lằn ranh chia nhớ và quên nhập nhằng ... 


===============

Rừng xưa trơ trọi những cành khô
Chiếc lá từ thu rụng nỗi chờ
Chiều vắng chênh vênh hồn lạc lối
Sương mờ lả tả lạnh câu thơ  ...

============

Mây trắng lơ thơ sưởi nắng chiều
Mặt hồ phẳng lặng bóng đồi xiêu
Chiếc lá im trôi - dường say giấc
Ôi ! đời yên vắng biết bao nhiêu ...

==============
Lá phủ dấu chân vốn đã mờ
Sương mù bao phủ một trời mơ
Người đi - hun hút niềm thương nhớ
Đâu biết chốn xưa một kẻ chờ ... 


=================

Đã đành vương chút đa đoan
Tôi ru dĩ vãng hoang tàn trong tôi
Dẫu chi cũng đã muộn màng
Ừ thôi ! trời nắng chang chang kia mà ... 


===================

Ầu ơi ! dĩ vãng xa vời
Ta ru nỗi nhớ chơi vơi chốn này
Cung đàn xưa đã đứt dây
Dư âm vọng tiếng thở dài trong đêm 


===================
Phút cuối cùng vẫn muốn nói "yêu anh"
Dù vẫn biết ngôn từ như nghẹn lại
Cơn mưa đầu thấm sâu lòng - tê tái
Thấm màn đêm - thấm đẫm những dại khờ
 
Người vô tình trêu ghẹo những cơn mơ
Ta như kẻ mộng du - tìm ảo ảnh
Đếm đã đủ hai mươi năm tròn vạnh
Những lạc lầm chưa thấy được lối ra ...


===============



Trái tim đau cũng bởi lòng ngờ ngợ
Tiến hay lùi ? Liệu có phải là yêu ?
Bắt dửng dưng đối chọi những liêu xiêu
  Mang kiêu hãnh dỗ an bao rối rắm
 
Dẫu biết rõ chiếc vòng tròn lẩn quẩn
Cuộc đuổi tìm - khoảng cách ngút ngàn xa
Nhưng nào ai định nghĩa được để mà ...
...ta học lại từ ban đầu . Thật khó ...!


=======================
Ta cố hứng niềm vui còn sót lại
Tự ủi an " niềm hạnh phúc còn đầy "
Mặc nước mắt lăn sâu vào trong ấy
Thản nhiên rồi ! có giũ được cơn say ?


==================

Lẻ loi - trăng khuyết hạ huyền
Hẹn ngày tao ngộ bên hiên ta chờ
Ai mang trăng thả xuống hồ
Mà thơ bỗng chốc ngẩn ngơ thế này
 
Hạ huyền trăng giỡn cùng mây
Người ơi ! về nhé xum vầy với ta
Hạ huyền - trăng chuốt hồn say
Chờ nhau - chờ đến vạn ngày cũng cam ... 


================
Đợi anh - em đợi mãi thôi  
Cho dù mái tóc sương phơi màu đời 
Cho dù nước cuốn - mưa rơi
Cho dù sinh - tử đôi nơi phân kỳ ..
 
Thời gian xoá - chẳng còn gì
Tình em thầm lặng khắc ghi đáy lòng
Nỗi buồn gởi cõi hư không
Chỉ mình em hiểu , trông mong ai dùm ... 


===============
Đông về lả tả cánh hoa rơi
Có phải mùa xuân ghé qua mời ?
Sao ta cứ mải mê tìm kiếm
Những gì sót lại - phút buông rơi ...?


================
Hoa đã tàn phai bởi gió sương
Níu kéo mà chi nỗi đoạn trường
Mừoi mấy năm dài ...thôi quên lãng
Trả lại ân tình xưa vấn vương 


================

Con sóng hồn nhiên ghé vào đời
Lùa lâu đài cát vượt biển khơi
Lắng nghe mưa đổ từng tiếc nuối
Mà thấy như lòng đang tả tơi .


=================

Tim đã lạnh dần với yêu thưong
Còn chăng khoảng trống giữa đêm trường
Người vốn vô tình như sỏi đá
Tôi vớt làm gì chút bọt vương ... 


===============
Ừ đã muộn - về thôi tôi nhé !
Biệt bóng chim - đâu dễ nẻo lần
Nghe dường mệt quá bước chân
  Mong chiều đứng lại - ( băn khoăn điều gì ?)


====================
Gói hành trang - nỗi buồn nặng trĩu  
Bước lãng du - ai hiểu chùn chân
Bôn ba khắp nẻo đường trần
Bụi mờ lấm gót ngựa hồng bóng hoang ... 


===============

Biển lòng ta ru từng đợt sóng
Thuyền đâu hay bến mộng vẫn chờ
Xa rồi bóng cánh buồm thơ
Chiều phơ phất gió - cát trơ nỗi buồn ...


=============
Lạc ...

Theo gió lang thang lạc chốn này
Ô kìa ! có phải cõi liêu trai
Tiêu giao vi vút lồng trong gió
Nhạc khúc trầm trầm gợn bóng mây
Thấp thoáng bàn cờ chờ nứơc mới
Nhẩn nha bữa tiệc đợi hồn  say
Thôi ! quên đi nỗi buồn mê mải
Quên cả ngoài kia lắm đoạ đày ...

================

Chúc mừng .
Vác tấm huân chương đóng dấu "thầy"
Ngoảnh nhìn bụi phấn trắng đôi tay
Lơ mơ vừa đủ ba mươi chẳn *
Lọ mọ chỉ còn một bữa say
Cái đoạn đường qua , giờ đã mỏi 
Rửa chân bắt chéo , thế mà may
Bôn ba không khỏi thời và vận . 
Vui thú điền viên - bỏ sức cày  ...
Huỳnh Gia
===========
* Ba mươi năm
=============
==================
=========================
Vịnh thơ bần

 Trời sinh em vốn kẻ bần nông
Mặt mũi quanh năm lấm đất đồng
Ngóay bút - giấy cười "Ôi ! cấu tứ "
 Xâu vần - mực nhạo " Oái ! văn phong "
Mấy nong con chữ hòng khua nước
Bao thúng văn thơ vội khuấy dòng ?
Ngẫm tủi thân mình sao mãi dốt
Học đà bao bận - vốn tròn không ...

Huỳnh Gia 


=================

Gõ chữ mắt hoa tưởng nhặt rau
Chữ mang đi luộc - chữ dành xào
Tay nêm đã mỏi tay dường không ngọt
Hoảng hốt khi nghe giấy bảo "đau ! "
 
Thơ viết cho mình chẳng cần xuôi
Gom đi gom lại đựơc mấy nùi
Gói ghém đầu này - khoe đầu nọ
Bật cười hể hả - thế cũng vui ! 


==================

Thơ viết cho đời tưởng chuyện chơi
Ngờ đâu bỗng chốc lắm người mời
Ngất ngư câu chữ chừng say nắng
Tự trách bản thân khéo vẽ vời
............
Viết chủ ý vui - viết khơi khơi
Viết cho người đọc - viết chuyện đời
Viết cho kỷ niệm - lòng chùn xuống
Viết - chẳng quan tâm  lỗ hoặc lời ..


====================
 Bần cố nông


Thân chốn trường đời có hoặc không
 Chẳng cam nhìn chữ thả trôi dòng
Đằng đông múa bút lui cui chú      
  Vung cọ phía tây cặm cụi ông        
Lấp ló đầu hôm chờ được học
Vừa hưng hửng sáng vội ra đồng   
Chữ dù mang chất dăm ba sọt
Gốc gác vẫn là bần cố nông  

================

Ta học đường thi



Ngăn ngắn chỉ vừa đủ tám câu
Vét gần cạn vốn liếng trong đầu
 Bằng bằng - trắc trắc - rằng không khó ?
Luật luật - niêm niêm - thật phát rầu !
Hý hoáy gò lưng - cong nét bút
Loay hoay chổng vó - mực tuôn ào ...
Người hay - cần chỉ dăm ba phút
Ta kém - trọn ngày , ai bảo lâu ?

=================

Đã biết đen đầu chim với chim ...
Cớ chi mắt dán chặt vào phim
Sợ mai bị cấm - không nơi bán
Hay chuột đành hanh - nhận phím chìm ...?
=============
Không biết làm thơ - muốn lấy lòng
Cả ngày uổng phí chạy lông bông
Không ưng - chị mắng như văng nước
Tiu nghỉu cụp giò , lượm  số không 


======================

Nỗi nhớ gửi đông giữ trọn đời
Bởi từ định mệnh đã phân phôi
Gío đâu hiểu được lòng mây lạnh
Nên gió thản nhiên cợt giữa trời ...


================= 
Không thể giải - thôi thì đừng cực nhọc
Bài tóan đời cất giấu trọn đời ta
Mộng yêu đương theo giấc ngủ ngọc ngà
Ta nhè nhẹ ru đời không suy tính 

==================

Tìm đã mỏi - lặng thinh - không lời giải
Thôi thì thôi ! treo câu hỏi cho đời
Người ngây thơ - Ta hoá thành kẻ dại
Ngẫm cuối cùng ta cũng chẳng hơn ai ...

===================

Ta leo mãi dốc sầu không qua nổi * ( VTA)
Người vô tình - ta hận trái tim yêu
Gía có thể trả người câu xin lỗi
Một lần quên - không phải khổ đau nhiều

==================

Chuyện hợp tan

Đã biết cuộc đời tựa bể dâu
 Hơn thua - tranh cạnh - có vào đâu
Đường xa đi thẳng gườm chân mỏi
Nẻo ngắn ngoặc ngang khéo bạc đầu
Ngày rải tiếng cười dăm bảy phút
Đêm ngồi thu dọn mấy canh sầu
Hợp tan - tan hợp từ duyên phận
Tàn tiệc cũng rời - chóng hoặc lâu

Huỳnh Gia 

=================

Giật mình cụ Nguyễn quẳng cần câu
Bà Huyện thở ra: " thiệt phát rầu !"
Luật cụ bên kia ninh thuốc bổ
Vần bà phía nọ  nấu sâm cao
Đinh ninh độc tấu ngâm tiền bối
Ai có ngờ đâu hậu bối xào ...
Biến tấu đường thi hay quá đỗi 
 Cho ta góp mặt chút coi nào ... 

=======================

Nợ đời đã vướng buông làm sao
Bức sợi đằng Đông - Bắc đổ nhào
Kẻ chực - người chờ - Ta rối rắm
Một lần trả dứt - dạ càng đau

======================

Niềm đau cũ trọn đời em xin giữ
Dẫu biết rằng cố giữ lại thêm đau
Một chút tình dằn dặt trái tim nhau
Phi lý quá cuộc đời ơi ! ta muốn ... 

===================

Ta thả nỗi nhớ xuống mặt hồ yên tĩnh
Nghe tiếng tõm lạnh tanh vọng lại tâm hồn
Ta thả nụ cười vào khoảng không vô định
Mất hút cuối chân trời - từ đó cả đời mong ...

=================

Sương rơi bên lá thì thầm :
Đêm nay tôi bỗng nhớ nhung một người
Người về phương ấy xa xôi
Riêng tôi đếm gió giữa trời bơ vơ
Mùa đông vẫn đó chần chờ
Không hay lạnh giá vần thơ ngọt ngào
Biết bao giờ thấy mặt nhau
Để mang nỗi nhớ trả vào thiên thu ...

=====================
Thời gian dạy em tập sống một mình Tập đứng dậy - phủi tay sau mỗi lần vấp ngã Tập làm quen với nỗi đau rất lạ Tập mỉm cười quên lãng chuyện đã qua   Tập đã quen chưa ? nỗi nhớ thật thà Bàn tay níu những hư không - bối rối Quay trở lại dỗ trái tim bối rối   Vững vàng lên ! bàn tay ấy xa rồi ...   HG

============================
Ngủ ngoan đi nhé , tình ơi !
Bình yên còn phía chân trời xa xa ...
Để ta gọi giấc mơ ta
Dấu yêu xưa đã nhạt nhoà từ lâu ... 

====================

Đường cũ bây giờ xa quá xa
Thầm mong ngày tháng nhạt phôi pha
Nhưng từ sâu thẳm ai nào biết
Dường vẫn còn vương chút mặn mà ...

===================

Ừ ! rơi... rơi ... rơi đi
Buông hết chẳng còn gì
Chỉ còn hơi hướm cũ
Trong nỗi buồn chia ly .
Ừ ! rơi ...rơi ...rơi ...đi ...!

==========================

Những mất - còn  cuộc tình kia - riêng giữ . Không thở than - duyên phận vốn bẽ bàng . Bến bình yên giam cuộc đời lữ thứ Ta còn gì - miền dĩ vãng tan hoang    Nếu tim ta lạnh lùng như đá sỏi Thì nỗi đau không có cớ hình thành Mang giấu nhẹm khối tình si nông nổi Dậm bước đời - mong ngày tháng qua nhanh   Vẫn lạ - quen như nắng chiều mưa tối Đợi bốn mùa cô đặc những đam mê Có đôi lúc thấy tim mình rất tội Lạc khúc quanh - tìm mãi lối quay về  

====================

Đa sầu chi lắm để vần thơ
Dệt mấy cũng trăm mối tơ vò
Vạn nẻo đường đi - lầm một hướng
Cho khối tình khờ rối như tơ 

==================

Ta giấu nỗi buồn trong mắt sâu
Đâu hay ngân ngấn giọt lệ sầu
Dĩ vãng là đây miền hoang lạnh ...
Đầy ắp nỗi niềm - đổ về đâu ?

========================

Có lẽ do ta khổ đau nhiều
Nên thơ phảng phất nỗi cô liêu
Như kiếp dã tràng quên vất vả
Lâu đài chưa kịp ... cuốn thuỷ triều

===================

Nghĩa tri âm

Hữu duyên ta gặp gỡ nơi này
Nối nhịp cầu thơ tay nắm tay
Đất Bắc trời Nam san khoảng cách
Chiều thu tối hạ thả hồn say
Âu lo tạm gát vui cho thoả
Rối rắm gỡ dần thế cũng hay
Chút nghĩa tri âm xin giữ lấy
Đừng như ngọn gió thổi qua ngày...

Huỳnh Gia 

===================

Nhà Huỳnh rộng cửa đón chào
Thơ dăm bảy món - món nào cũng ngon
Thơ tên bát cú thất ngôn
Thêm đường tí chút cho dòn phần da
Đã vào thì chớ đòi ra
Huỳnh đã bày sẵn bình trà bên trong
Cùng nhau đối ẩm ấm lòng
Đã vui - vui đến cạn vòng mới thôi 

==================

Lỡ đọc hiểu rồi - tới luôn nha !
Bỏ chị mình ên - tội thân già
Đường thi tưởng khó - nhưng rất dễ
Nhấn X vài dòng khéo cũng ra ...

================

Lỡ dại vô rồi - chớ hườm ra
Thơ dở thơ hay cũng gọi là ...
Góp mặt mua vui  cùng tất cả
Xào vần - nấu chữ - chén hộ ta ... 

=================
Đầu tiên thấy tuổi đã cao
Họ Huỳnh mới ghép chữ Gia có huyền
Dưng mà máy tính nổi điên
OK một phát, mất liền dấu sau ... 

==================
Thôi thì thơ hãy là thơ
Đưa ta về tuổi mộng mơ một thời
Đến khi đi hết kiếp người
Ta còn một chút tặng đời - Vậy thôi ... 

=============

Thơ dù xát linh hồn ta tan nát
Vẫn còn vương chút mảnh vụn ngọt ngào
Cõi trần gian níu bước chân lầm lạc
Để hiểu rằng muôn thuở vẫn cần nhau 

=================

Chỉ một Gia Huỳnh thẩn thơ
Người kia vừa ngáp ... vừa chờ
Hỏi anh : " sao không đi ngủ ? "
Giật mình : " Mới sáng tinh mơ "



=====================

Ta chỉ cần một khắc lướt qua nhau
Một giờ để yêu - và một đời quên - nhớ
Cũng không thể trách trái tim lầm lỡ
Vì chữ "tình" - dấu chấm hỏi thiên thu  ..

=================
Ân tình tìm chẳng xa đâu 
Trái tim cùng nối nhịp cầu tri âm
Hồn thơ như mạch suối ngầm
Len từng ngõ ngách tưới xanh cuộc đời ... 

==================

Thêm một kiểu chờ

Cảnh này muôn thuở mãi còn
Sắp tới bảo hiểm phải lòn cửa sau
Nguyên tắc quỷ khóc thần sầu
Mất quyền chọn lựa " chữa đâu ", bởi vì ...
Tuyến trên muốn hết bị " đì"
Bệnh nhân tấp nập cố lì chờ phiên ...
Tuyến dưới đang sướng như tiên
Gìơ trực túm tụm tiến lên - xoè bài
Luật mới - gánh nặng sang tay
Bệnh nhân nào nặng phải xoay giấy tờ
Thế là thêm một kiểu chờ ...
Thủ tục hành chính - mệt phờ mới xong
Cảnh này hỏi có còn không ?
Thử lần phỏng vấn bệnh nhân - biết liền ...
===================
Sổ đỏ chẳng cần đổi màu
Cửa hàng đồng nát đã mau tay nhờ *
Bác sĩ không phải tay mơ
Không tiền - nằm viện  - dễ nhờ lắm ru ?
Không nói - người bảo ta ngu
Nói thẳng - nói thật - vào tù như chơi ...
Quan liêu - tham nhũng - hỡi ôi  
Cứ theo năm tháng ngời ngời đứng yên 

=================

Yêu thương muôn thuở chất chồng
Ân tình ta cố tô hồng nét xuân
Bao nhiêu cay đắng giận hờn 
Xin người gửi gió muôn phương thổi dùm
Gía băng chi hỡi mùa đông
Cho tim tôi lạnh - cõi lòng rưng rưng ...
Gía đơn giản tiếng người dưng
Sợi dây bằng hữu bức tung một lần
Thì tôi đâu phải băn khoăn
Thì người đâu phải nhọc nhằn hôm nay ...
Tiếc chi không mở vòng tay
Để buồn vướng vất tháng ngày - sao an ...!?
  
=====================
Đêm dài quá khi lòng ta trăn trở
Mở lòng ra - từng kỷ niệm ùa về
Ai tri kỷ sớt nỗi đau niềm nhớ
Tìm đã lâu trên cõi tạm bộn bề 

==================

Mở rộng vòng tay ôm hụt hẫng vào lòng
Ta mới hiểu công dã tràng se cát
Muốn mỉm môi cười dù chỉ trong chốc lát
Vẫn nghe như đau đáu một nỗi niềm ... 

===================
Ta chọn thời gian buổi giao thời
Gởi từng rối rắm đến xa xôi
Xin dòng sông ảo đừng dậy sóng
Để bước chân ta khỏi bồi hồi ... 

=================

Ta ôm chút dư âm từ năm cũ
Mượn giao thời gởi đó - ngoặc bước chân
Đông dùm đóng thành băng miền quá khứ
Để mùa xuân kịp đến tặng nắng hồng

==================

Buổi giao thời ta gom từng rối rắm
Trả vào đêm nhờ mây gió chở về ...
nơi nào đó giữa trời cao núi vắng
Cất dùm ta hàng tá những bộn bề ...
  

====================

Anh biết không
Từ đó dẫu là xuân
Nhưng hơi ấm chưa lần ghé lại
Dù cố bước
Nhưng đoạn đường xa ngái
Em lần dò
chưa qua khỏi nỗi đau
Thầm nguyện cầu
thời gian hãy trôi mau
Cho em biết thế nào là hiện thực
Định mệnh đã cố tình cắt đứt .
Sợi tơ tình
Ai nối lại giúp nhau ?
  

==================

Khi tình yêu là cơn gió mong manh
Là bọt nước vỡ tan chiều mưa đổ
Là chia tay không có ngày tái ngộ
Thì nỗi nhớ kia day dứt đến trọn đời ...

=======================

Từ xa nhau nhủ lòng quên , có được ...!?
Triền giấc mơ nỗi nhớ hoá  chênh vênh
Con đường cũ xuôi chiều bàn chân bước
Mộng bình yên , thôi  ! gửi cõi vô thường ...
 
Thoáng qua đó , tóc xanh chừng đã bạc
Đợi nhau về - gió lộng lạc dấu quên
Từ ly biệt ngỡ rằng đời sẽ khác
Có ai ngờ vết xướt nhói từng đêm
  
=====================

Nắng có về xoá tan băng giá
Nơi không anh sương lạnh thấm vai gầy
Gío ơi gió ! chậm thôi , chờ ta đã ...
Nỗi nhớ đã đầy - Ta gửi gió mang đi ... 

====================

Nắng ái ngại hôn lên bờ mi ướt
Trách bụi đường vô ý buổi chiều nay
Cho nỗi nhớ xôn xao chờ đến lượt ...
Khoắc khoải tim côi - dòng lệ nóng lăn dài 

=================

Ở bên này nắng trải khắp lối đi
Nắng như đốt nỗi chờ mong khoắc khoải
Gía có thể gửi nắng về nơi ấy
Sưởi tim anh cho nỗi nhớ ấm dần ... 

======================

Ừ thôi ! đàn lỗi nhịp rồi
Dây chùn - phím lệch - nốt rời - âm đau
Hỏi chừng nào thấy được nhau
Không gian trắng một gam màu - trơ trơ
 
Gía đời giống hệt như mơ
Để ta nhốt hết dại khờ vào trong
Yêu thương bỗng hoá hư không
Hoang vu một nẻo mênh mông - riêng mình

==================

Rồi một ngày thơ cũng lặng im
Trả lại ta khoảng không gian trống vắng
Nơi in dấu chân xưa - mưa xoá mờ đi hẳn
Hạt nắng cuối đầu - nằng nặng buổi hoàng hôn 

Rồi một ngày thơ cũng lặng im
Bỏ mặc ta trong nỗi buồn mê mải
Giấc mơ vừa tan bao giờ quay trở lại
Để ta hoài tiếc nuối chuyện đã qua ..

 
Đã xa rồi - nấn ná có được hơn
Thôi giữ lại một chút còn dang dở
Để những câu thơ đừng tìm về khoảng nhớ
Ray rức lòng - rớt nhịp - lạc thanh âm
  

======================


Khoảng cách ngày một xa
Ta nửa bước - khoảng cách lùi một bước
Thôi ! cứ để thời gian là liều thuốc
Xoa dịu giúp ta từng thương nhớ dày vò ... 


================

Vấn vương chỉ giấc chiêm bao
Ai người còn đợi chờ nhau mà về ...
Tương tư một ánh trăng thề
Đêm thâu soi bóng u mê nhọc nhằn
 
Chút tình thôi gửi hư không
Đừng dan díu mãi cõi lòng thêm đau
Kiếp lai sinh hẹn duyên trao
Ông Tơ bà Nguyệt nỡ nào khắc khe ... 

==================

Mất nhau rồi dù ngày nắng hay mưa
Em tha thẩn kiếm tìm hoài kỷ niệm
Dẫu biết rằng là chia tay vĩnh viễn
Vẫn ôm ghì một hư ảnh mông lung

=====================

Như người say ta mắc nợ cuộc đời
Mang con chữ trả hoài sao chưa dứt
Để năm tháng đứng chờ trong bất lực
Và thơ buồn như chiếc lá thu bay

--------------------

Không phải là mùa sao mưa vẫn cứ rơi
Cơn mưa trái mùa phả vào tim cái lạnh
Và những cơn gió đầy uy quyền dũng mảnh
Chực thổi tung những tà áo mỏng manh
 
Cơn mưa trái mùa làm ướt lối em - anh
Nên lỡ hẹn - đơn côi bàn chân bước
Và như thế dăm lần bảy lượt
Khoảng cách dần xa
Xa đến trọn đời ...

======================

Đã bao mùa lá bay Chênh chếch bóng trăng gầy Giữa màn sương mờ lạnh Người phương trời có hay ?   Ở nơi này đơn côi  Chiều mây ngủ trên đồi Nắng nhạt màu nhung nhớ Thời gian như ngừng trôi   Xuân đã về đó anh Nhu nhú những mầm xanh Sao người đi - đi miết Bỏ mùa xuân một mình  ... 

=====================

Bán nỗi buồn cho trái tim bớt nặng
Để đêm về thơ khỏi khóc thay ta
Gío vô tình cuộn phong ba
Diều băng - tình cũng bay xa nghìn trùng

=========================
Gía sẵn rồi xem lại vốn cần trao
 Rồi hẵn liệu mua một phần - hay hết
Nếu phơi khô - nỗi buồn kia sẽ chết
Thì lấy gì bán lại để người mua ...? 

=============

Lữ khách vô tình chi lữ khách ơi !
Hoa đang hé nụ sắc thắm tươi
Hái trộm - hoa tàn phai - nhuỵ rữa
Sao không gìn giữ cạnh bên đời ?
  

=====================

Nếu có thể - bao người tranh nhau bán
Còn lại gì - đời vô vị biết bao
Dù cuộc đời là vạn nẻo thương đau
Ta cứ bước - mặc tình đời khắt nghiệt
 
Càng lấn sâu vào cuộc đời mới biết
Những khát khao cứ mỗi lúc một đầy
Có lúc niềm vui vừa hứng được hôm nay
Mai rơi mất - bỏ nỗi buồn ở lại . 

==============

Ngủ đi em giấc mộng lành trong vắt
Mượn câu thơ ta tấu khúc yên bình
Xin một chút - gió ơi ! đừng trở lạnh
Để dịu dàng đêm đợi ánh bình minh .

==================
Chùn chân - lữ khách bâng khuâng
Ngắm cành hoa dại bên đường thắm tươi
Chỉ giây phút - thế rồi thôi
Quay lưng cất bước - buồn chơi vơi buồn ... 

================

Chỉ lén nhìn thôi ? hoa dỗi hờn
Hoa chỉ một thời toả sắc hương
Rồi mai hoa rũ buồn cô lẻ
Lữ khách rời chân bước dặm trường .
 

===================

Nỗi buồn mang bán - chẳng ai mua
Dù rao khan cổ hoá ra thừa
Thôi thế ! gửi nhờ đêm giữ hộ
Để thơ còn mượn cớ đong đưa

=====================

Một thời đã qua
Rất xa
Ta âm thầm nhớ tiếc
Thời gian như con nước vô tình chảy xiết
Rồi một hôm hoà với biển
mặn - nồng
Nụ cười đóng băng vì cái lạnh của đông
Che giấu những ưu tư còn lẩn quẩn
Mượn những lo toan thường nhật
Liệu có quên ? 

=================

Như gió gọi tình xuân chứa chan
Chờ nhau muôn kiếp dẫu muộn màng
Thương đêm soi bóng vì sao lẻ
Bến bờ xa quá - mảnh thuyền nan

================

Tháng giêng gió nhẹ mơn cành lá
Như chiếc môi hôn buổi đợi chờ 
Mưa rây hạt nhỏ - Mùa xuân lạ
Mang chút ngỡ ngàng khuấy hồn thơ

=============

Tứ tuyệt chào Xuân

Nghe bước nàng Xuân đến bên đời
Mang từng hạnh phúc đến nơi nơi
Khai bút giao thừa - lòng thật nhẹ
Nguyện cầu năm mới vạn niềm vui

========================

Níu làn mây lạnh lang thang
Hỏi tình xa có còn dan díu đời
Ta ru hoài niệm đắng môi
Đắp tình ? chăn hẹp - nửa bồi hồi đau 

=================

Ngủ chưa - hoài niệm ngủ chưa 
Ta ru từ ấy đã vừa tiếng thơ
Vầng trăng khuyết nửa hững hờ
Nghiêng nghiêng soi bóng bên bờ lãng - quên 

==========================
Có phải hôm nay ngày của Ta
Thả sức ăn chơi - kệ việc nhà
Cơm nước đã phần người thay thế
Ta chỉ ra vào ngắm - nhẩn nha ?


  --------------
" Ôi ... cá khê rồi - nhỏ lửa  thôi !
Nồi cơm không chín - chết tươi rồi
Quần áo lung tung - nhà tốc bụi ..."
( Sung sướng kiểu này - lạy ông tôi ...)

------------
Ngó quanh - ngó quất - thật đến hay
Một bó hoa tươi tặng riêng ngày
Mình nhé ! xắn tay cùng san sẻ 
Rộn rã tiếng cười - hạnh phúc thay ...
 
 

  ==================== 


Hôm nay mệt muốn bổ nhào
Dư âm cái sự xáo xào hôm qua
Ai ham ngày 8 tháng 3
Còn ta ngán ngẩm nhìn ( cửa) nhà tan hoang
Chàng bày biện đến ngỡ ngàng
Tưởng là lấy điểm cùng nàng ...Mèn ui !
" Thôi thôi ...để đó cho tui !" 

=========================

Đã biết bâng quơ sao vẫn còn vương
Cho bức tranh đời nặng gam trầm - cũ kỹ
Dù gắng sức sửa sang cho hợp lý
Bố cục không tròn - mệt nhọc nghĩ suy
 
Thời gian trôi - rồi ta sẽ còn gì
Khi những mảng đau cong mình tức tưởi
Ta bất lực đứng nhìn - lòng dâng tiếc nuối
Nếu có thể từ đầu ...Ta vẽ lại niềm tin ...

===================

Người đưa thư lạc đường - ngơ ngẩn
Bụi thời gian hoen ố cả ngôn từ
Chiếc tem buồn bong góc ưu tư
Ta chợt tiếc thời gian sao hờ hững 

-----------------------

Dòng thời gian vẫn cứ trôi
Bỏ ta lại với khung trời tiếc thương
Buông rơi nỗi nhớ đang vương
Gío đan thành những cụm buồn xoay xoay

=================

Chỉ là một thoáng vu vơ
Ngày xưa đi tự bao giờ ...tìm đâu ...?
Vô tình ta lạc mất nhau
Vô tình ta giữ nỗi đau ...lặng thầm

=======================
Một đời người như giấc mộng phù du
Thôi mặc kệ thế nhân yêu hay ghét
Ta cố gắng giữ tình ta trọn vẹn
Để con tim không có cớ dỗi hờn ...

===========================

Ta ngoái lại nhìn bước chân trăn trở
In dấu mòn trên lối cũ ta qua
Gía tháng năm đừng bôi xoá nhạt nhoà
Cho ta gửi nỗi lòng về xa ấy
Nắng nhẹ rơi trong buổi chiều hoang hoải
Ta giơ tay buông vội những ưu tư
Chợt nhận ra từ giây phút tạ từ
Ta như kẻ ngây ngô chờ ký ức ... 


=======================

Níu làn mây lạnh lang thang
Hỏi tình xa có còn dan díu đời
Ta ru hoài niệm đắng môi
Đắp tình ? chăn hẹp - nửa bồi hồi đau 

=======================

Ngủ chưa - hoài niệm ngủ chưa 
Ta ru từ ấy đã vừa tiếng thơ
Vầng trăng khuyết nửa hững hờ
Nghiêng nghiêng soi bóng bên bờ lãng - quên 

==================
Người đưa thư lạc đường - ngơ ngẩn
Bụi thời gian hoen ố ngôn từ
Chiếc tem buồn bong góc ưu tư
Ta chợt tiếc thời gian sao hờ hững 

=================
Dòng thời gian vẫn cứ trôi
Bỏ ta lại với khung trời tiếc thương
Buông rơi nỗi nhớ đang vương
Gío đan thành những cụm buồn xoay xoay

=====================

Chỉ là một thoáng vu vơ
Ngày xưa đi tự bao giờ ...tìm đâu ...?
Vô tình ta lạc mất nhau
Vô tình ta giữ nỗi đau ...lặng thầm

=====================

Ta ngoảnh lại nhìn bước chân trăn trở
In dấu mòn trên lối cũ ta qua
Gía tháng năm đừng bôi xoá nhạt nhoà
Cho ta gửi nỗi lòng về xa ấy
Nắng nhẹ rơi trong buổi chiều hoang hoải
Ta giơ tay buông vội những ưu tư
Chợt nhận ra từ giây phút tạ từ
Ta như kẻ ngây ngô chờ ký ức ...

=====================

Tháng tư đợi những cơn mưa ào ạt
Xối lòng đêm trôi hết những dại khờ
Cuối đoạn đường như bừng tỉnh cơn mơ
Ta chợt thấy niềm vui xa như dịu vợi
Ta vẫn đợi - bước chân nào kịp tới
Ai nhặt dùm từng chiếc lá đang rơi
Ai nhặt dùm từng kỷ niệm đang trôi
Đêm lạnh lắm - ai ôm vầng trăng khuyết ? 

====================
 
Vụn nát rồi một sớm buông tay
Niềm tin lẫn thật sâu - hoà cát bụi
Ôm niềm đau trong ngỡ ngàng tiếc nuối
Muốn quay lưng - nghe một chút xót xa ...tràn
 
Bước giữa đường trần - đôi lúc hoang mang
Hạnh phúc - đôi khi chỉ là điều hoang tưởng
Người nhanh tay đã dành phần lấy trước
Ta chậm chân - giữ lấy những cặn thừa ...
 
Biết đến bao giờ định số phải chịu thua ?

=======================

Qúa khứ trong ta theo năm tháng phai mờ
Như trang giấy mờ phai từng nét mực
Dẫu biết thế - sao lòng luôn cẩn thận
Cất một nơi làm kỷ niệm tặng đời
 
Buông trước - buông sau - buông cả cuộc chơi
Nhìn lại - nhận ra ta không còn gì nữa cả
Gần cuối đường đời - cõi lòng trắng xoá
Tựa sương đêm ... 

===================

Đường ngược gió - bóng ai còn xa khuất
Ta loay hoay giữa dòng xoáy cuộc đời
Lối rẽ nào cho ta nuôi hy vọng
Tìm nhặt về kỷ niệm cuộc tìm trôi ...
 
Đành quay bước - nghe lòng dâng tiếc nuối
Bụi thời gian có giấu được không người
Con đường vắng chỉ mình ta lủi thủi
Chiều buông mình - từng chiếc lá rơi rơi .... 

==================

Nghe như có tiếng thở dài  
Nghe dư âm tự chân mây vọng về
Nghe dường tim đã nhuốm say 
Nghe đêm có bước chân ai tìm về ...

=================

Ánh trăng lấp ló bên rèm
Mây chênh vênh lượn giữa thềm giấc mơ
Hỏi vì sao lẻ bơ vơ
Cớ chị một bóng - sao chờ ai đây ?

==================

Nếu mang lục bát đi chêm
Khỏi cần đá - chỉ cần tên một người
Lên chi đến tận cổng trời
Bắt thang không tới - thơ rơi giữa chừng
Đá nhìn thấy - đá dửng dưng
Dẫu cho có cứng e chừng khó chêm 

==============
Mùa sang quá nửa . Chơi vơi
Người xa đâu biết lệ rơi phương này
Mưa rơi lạnh buốt đêm dài
Bập bùng nỗi nhớ . hao gầy tim côi 

=======================

Thời gian ví tựa con thoi
Thoáng qua hết một đời người - Thế thôi !
Ngoáy nhìn ngày tháng nổi trôi
Mới hay tay níu niềm vui - mỏi nhừ  

==================

Phần vui
 người lấy cả rồi
Bỏ ta lại giữa dòng đời
Chênh vênh
Phần vui có được
 hơn tiền
Nhưng ta nghèo quá !
Ưu phiền càng tăng .

====================

Nghiêng chao nỗi nhớ la đà
Như từng chiếc lá bay xa ...xa mù
Để rồi đông đuổi mùa thu
Để rồi giấc mộng ai ru - ngủ vùi ?

===================

Xoay vần - định số phải chăng
Ta long đong giữa con sông sóng trào
Nửa đời người mãi lao đao
Lòng luôn thầm hỏi vì sao ...?
Rồi buồn

==================
Chiều giăng sương - từng chiếc lá run run  
Hàng cây lặng nhìn bóng mình ủ rũ
Ta chống chếnh từng bước chân do dự
Đêm đến gần - chiều gọi nắng về đâu ?
 ====================== 
Dư âm còn đọng lại
Chiều rơi rớt giọt buồn
Ta ru đời từ đấy
Giữa chập chùng nhớ thương
 
Ta bắt đền muôn thuở
Lấy mất phần tin yêu
Bỏ quên phần tiếc nhớ
Cho hồn say từng chiều ...


================
Chiều ơi hời ...ru chậm
Rồi di dần vào đêm
Tiếng sáo chìm trong mộng
Ngủ quên giữa môi mềm 


==================
Lửng lơ chiều trôi muộn
Đêm ru đời cô liêu
Ta một lòng vẫn muốn
Chiều bên ta êm đềm ... 


=============
Ngổn ngang từng nỗi nhớ
Chiều - thinh lặng lắng nghe  
Từ trong từng cơn gió
Dường bướcchân ai về
 
Ta một mình đứng đợi
Người cuối trời lãng du
Chiều lặng im bối rối
Trong khoảng trống sương mù ... 


=================

Ngần ngại một tiếng thương
Để chiều vương mắt đỏ
Từ một chiều ngược gió
Người đi - không trở về
 
Chiều ủ buồn lê thê
Lá rơi từng chiếc lẻ
Chiều dường thêm quạnh quẽ
Cho nỗi buồn riêng mang


=================

Chiều võ vàng vì đợi
Đỏ mắt góc trời buồn
Bước chân về ngang lối
Có còn nhớ lời thương
 
Ai quên và ai nhớ ?
Nắng nhạt màu phôi phai
Ta nhìn chiều cứ ngỡ
Dấu chân xưa còn hoài 


================
Có chút gì là lạ
in hình trên lá xanh
Cơn mưa chiều xối xả
ướt tình em mong manh ... 


===============

Muốn ngược bước quay về tìm kỷ niệm
Nhưng đường xưa  xa lắt - khói giăng mờ
Loay hoay tìm trong cùng tận giấc mơ
Tim thắt lạnh - ai nhóm dùm ngọn lửa  ?
 

 
Trăng có lúc lắt lay vì khuyết nửa
Ta có lần canh cánh những buồn - vui
Con đường riêng không có lúc bước lùi
Nhưng vẫn phút bâng khuâng nhìn hoài niệm
Bởi vần thơ vẫn đậm màu lưu luyến
Nên câu từ nằng nặng những suy tư
Gía sông Ngân đừng cắt bến tương tư
Thì Ngưu - Chức  đâu khóc tình lận đận 
====================
Ngông nghênh đường lớn mạnh chân
Nay va - mai quẹt - băn khoăn nhìn đời
Muốn mua một tá nụ cười
Mang về phơi để xài vơi vơi dần
Ngặt tiền không đủ phòng thân
Người ta chỉ bán một phần thôi anh ...
Muốn mang một nửa để dành
Giật mình mới biết chưa rành cách chia ... 



======================


Nhớ - quên chi giữa rộng thinh
Bức tranh hoài niệm vô hình lem nhem
Quên rồi nhớ - nhớ rồi quên
Mượn thơ ta gửi nỗi niềm được chăng ? 


=================

Khoảng cách có là gì
Khi trái tim lên tiếng
Nhưng mỗi lúc nhìn hoàng hôn tím lịm
Mới hiểu vẫn là khoảng cách
Xa xăm
 
Ta vẫn đi
Lầm lũi bước thăng trầm
Đích đến vô chừng
Cõi lòng vô thức
Có đôi lúc nghe tim mình rưng rức
Thoáng giật mình
Nhìn lối rẽ không tên 


================

Vần thơ mềm sau mỗi cuộc chia ly
Như nước mắt của bâng khuâng tiếc nuối
Như trái tim của một thời yếu đuối
Muốn lãng quên - cô đọng mảng đời chờ
 
Cuối con đường còn lại bàn tay trơ
Hứng sợi nhớ từng chiều vo thành cụm
Sợi rớt rơi - dệt thành vần thơ mỏng
Khoác vào đêm - mong ấm vạt sương mờ


======================
Con đường nhớ chưa bao giờ phẳng lặng
Bước một mình - mưa thổn thức dùm em
Chiều không biết ,cất luôn phần nắng ấm 
 Nghe dường như lành lạnh trái tim mềm


================
Người vui  - cất tiếng cười sang sảng
Ta buồn - ngậm kín giọt ưu tư
Thơ níu kéo một chút gì sót lại
Tàn dư - ta hoài niệm riêng mình


=================

Bóng dần xa ...đôi mắt còn ngoái lại
Lòng như dâng từng đợt sóng xoay cuồng
Buổi ly biệt nắng rơi triền cỏ dại
Chiều vội vàng mang giấu những yêu thương
 
Bốn mùa trôi - có trôi từng tiếc nhớ
Xin bỏ quên từng ray rức bên đời
Lòng thấm lạnh - bởi đông hay tại gió
Hay ngoài trời mưa nặng hạt rơi rơi ...?


====================
Gío đôi lúc xoáy tròn như cơn lốc
Thì vui - buồn cũng có lúc luân phiên
Người đa đoan nên chuốc lắm muộn phiền
Cũng khó trách . Thôi thì tuỳ định số .


====================
Mặc kệ thời gian - mặc kệ không gian
Ta cùng bước song hành bên hoài niệm
Lỡ một mai xuôi tay vào vĩnh viễn
Vẫn còn nghe hơi ấm phả vào hồn


================

Ta đếm từng giây
Từng phút
Từng giờ
Từ sâu thẳm trái tim có điều gì trăn trở
Có - không từng nỗi nhớ
Khi lối rẽ cuộc đời đã đánh dấu từ đây
 
Nghe sóng mắt cay cay
Nhưng ...
Giột nước mắt cố lỳ không rơi
Lòng mằn mặn
Những bước chân đi về miền hoang vắng
Chỉ ta và ta
cùng ký ức xoay tròn ... 


====================

Dặn đã nhiều - tim có chịu khẽ ru ...
Từng nhịp đập nhẹ nhàng theo năm tháng
Niềm vui ấy giờ đã thành dĩ vãng
Khiến vô tình hoá đá những yêu thương 


================

Dòng thời gian không quay ngược
Nhưng mà...
Dù đã cố xoá dần ...
Ta vẫn nhớ
Có đôi lúc tưởng chừng như món nợ
Trả chưa tròn - chèo kéo mãi - thời gian ....


========================
Khúc tình si như con suối lượn vòng
Chiều róc rách ru hồn ta ngây ngất
Đến ngàn sau dư âm còn hoài vọng
Khó phai nhoà khi mưa - nắng dửng dưng 


====================

Thì tất cả cũng chỉ là ký ức
Nên "Thôi đành" buông rớt giữa không gian
Cuối con đường chợt dừng lại hoang mang
Ta còn - mất  phần nâng niu sót lại
 
Nung luyến tiếc một thời cho tan chảy
Hoá tro tàn hoà cát bụi - mang theo
Con đường trần mặc nhiên lắm gieo neo
Đa đoan lắm vẫn hư không một cõi ...


=========================




Chỉ dừng lại một vài giây ngắn ngủi
Rồi bước nhanh - đường chia lối đã đành
Tự hỏi lòng - hoài niệm có mãi xanh 
Hay héo úa theo nắng chiều - mưa sớm ? 


=====================

Chỉ là một thoáng hương bay
Chỉ là một thoáng tình say ơ hờ
Ngày xưa đến rất tình cờ
Khiến ta một thoáng ngẩn ngơ ...Ô kìa !


==============


Thời gian chữa vết thương lành
Hằn lên dấu tích để dành riêng ta
Tình xưa nắng nhạt mưa pha
Ta đi , mãi chưa qua nỗi buồn ... 


=======================

Đắng đầu môi viên kẹo dỗi hờn
Nên khoảng cách cứ dần xa - xa mãi
Bỏ riêng ta với khung trời thực tại
Tháng năm dài thơ thẩn đếm mùa qua  

=====================

Dù là hư ảo của cụôc đời
Nhưng trái tim bao giờ cũng thật
Trái tim với những yêu - ghét - giận hờn đan xen từng nhịp đập
Ta - bạn cùng nhau san sẻ vui buồn
 
Đừng  tìm chi trong cuộc sống đời thường
Nơi chỉ có bon chen tranh dành và vụ lợi
Nơi chỉ có con người cùng những toan tính mới
Ích kỷ - tỵ hiềm - lừa lọc - hơn thua
 
Trong hư ảo cuộc đời không có bán và mua
Ta thanh thản trải lòng mình - chân thật
Ta có thể không có gì để mất
Ngoài tấm chân tình qua con chữ vô tri . 

=================

Áo em đỏ đốt tim anh nóng chảy
Gót tà dương nhuộm đỏ cả ráng chiều
Khiến hồn anh trong một thoáng liêu xiêu
Quên lời hẹn trở về căn nhà nhỏ
 
Lạc bước mải trong một ngày lộng gió
Giang đôi tay đón hư ảnh vào lòng
Bầy chim trời vỗ cánh rợp không trung
Bừng tỉnh giấc mới hay là hư ảo .... 

======================

Ừ ! lặng lẽ cả niềm vui
Vì từ lâu niềm vui đi mất
Chỉ còn lại tôi và nỗi buồn rất thật
Không biết nói cùng ai
Gía có thể được say
Một lần thôi - luý tuý
Để quên hết - để không còn suy nghĩ
Như đứa trẻ thơ
Ngô nghê nở nụ cười 

=================

Tết ơi là tết !!!

Tết đến nhưng hồn để tận đâu 
Trăm lo vạn lắng dạ thêm rầu
Muốn than ngại rủi - lời than tắt !
Chực khóc sợ xui - dám khóc lâu ?
Luýnh quýnh dọn nhà hoa cả mắt
Loay quay chưng cất mệt phờ râu
" Nếu năm chừng độ dăm lần tết ,
Biết trốn nơi nào ?" ( Hỏi một câu !)

Huỳnh Gia kính hoạ
=================
Ừ , bạn thân !?( nghe đăng đắng đầu môi )
Nhưng vẫn thấy đáy lòng mình ấm áp
Khi trái tim không cùng chung nhịp đập
Thì đơn phương đâu có nghĩa lý gì
 
Ừ ! bạn thân ...Ta dõi bước người đi
Hạnh phúc nhé tôi ! vì người đang hạnh phúc
Dù khoảng cách dần xa ...mỗi lúc
Mỉm môi cười - dừng lại một mình ta ..

=======================

Tôi vẫn nhìn đời vạn sắc tươi
Nhìn hoa với nắng mỉm môi cười
Thế nhân nhiều lúc tình cay đắng
Tôi vẫn nhìn đời vạn sắc tươi
  
==================

Nhớ thương chi - cũng đã xa
Gíâc trưa bất chợt thoáng qua bên thềm
Cung sầu phím lệch dây nghiêng
Chỉ còn ta với nỗi niềm riêng ta
Nắng dần ngã bóng chiều tà
Giật mình tỉnh giấc ...Ơi à ... chiêm bao 

==================
Dáng người thoáng nhẹ qua mơ
Gíâc trưa bỗng chốc ngẩn ngơ - nào ngờ
Trở mình viết vội vần thơ
Gửi về ký ức xa mờ - tặng ai . 

=================

Mùa hạ đến chưa
Dường nghe tiếng râm ran từ kẽ lá
Tiếng ve kêu mùa hạ
Quay về ...
 
Đã bắt đầu có những cơn mưa
Những cơn mưa đầu mùa
thưa thớt
Những cơn mưa bất chợt
đổ ào
Bốn mùa hình như trôi đi
quá mau ...

===================

Thoáng qua giây phút ngỡ ngàng
Hương hoa tan loãng . Nhẹ nhàng - mây bay
Ru câu lục bát cho say
Ru cho nỗi nhớ lắt lay ngủ vùi ...

======================

Ném vần
Lục bát ngẩn ngơ
Tội tình chi
dứt đường tơ
 giữa chừng
 
Tháng ba
hạt nắng tần ngần
Nếu như say khướt một lần
Có quên ?

==================
Chỉ là tiếng vọng xa xăm
Mà sao thổn thức cùng năm tháng dài
Câu thề ai bẻ làm hai
Nửa treo cùng mảnh trăng gầy đêm đêm
Nửa còn lại giấu trong tim
Để thi thoảng nhớ ... đi tìm ngày xưa ...

====================

Cuộc đời vẫn thế đó thôi
Khó mà đầy ắp nụ cười trong ta
Một mai đôi ngả cách xa
Buồn hay vui... cũng đã qua một thời ...

=======================

Cơn mưa vừa trút chiều qua
Khiến cho hạt nắng tháng ba lạnh lùng
Xót xa gì cũng người dưng
Hiên ngoài mưa tạt run run vai gầy ...
====================
Tháng ba chờ đợi mưa rào
Nắng như lơi lã mời chào khắp nơi
Mơ hồ một phút  - buông lơi
Khối tình rơi rụn - ơi người ... còn đâu ...

=========================

Đã lâu rồi sao cứ mãi triền miên
Trong nỗi nhớ khung trời ngày xưa ấy
Rồi như thấy trái tim luôn khờ dại
Một lần đau chưa đủ - chuốt thêm vào ...!?
Nếu tình yêu như một chuyến tàu
Người ở lại ngóng chờ - người xa khuất
Sân ga vắng - tiếng còi như tiếng khóc
Dội vào lòng - nức nở buổi chiều mưa

=======================
Thuyền sang bến mới
 yên bình
Sao người
cứ mãi đứng nhìn mông lung ?
Nghe như giọt nắng
rưng rưng
Hoàng hôn chìm khuất
Mịt mùng sương pha ... 

==================
Còn không một chút dư âm
Ta về so lại dây chùng ...ngân nga
Trao nhau một chút gọi là ...
Mai sau lỡ có cách xa cũng đành ... 

==================
Ta hỏi một lần
Rồi thôi ...
Vì ta biết thời gian không trở lại
Một thoáng bâng khuâng
nhìn mây trời bay mãi
Gío thản nhiên thổi dạt ...
một góc trời
Ta hỏi thêm một lần
Không vì đó chơi vơi
Vì ta trái tim ta đang đập
Như nhịp sống của cuộc đời
tất bật ...
Ít hay nhiều
Nào tránh khỏi những lúc ....đau

===================

Sá gì một nỗi đau riêng
Thôi thì ta cất một bên ...để rồi ...
Chen chân dành giật nìêm vui
Thế nhân ném giữa cuộc chơi mà cười ... 

====================
Anh có về ngang đường ấy nữa không
Cội me già đã mấy lần thay lá
Và những cơn mưa não nề mùa hạ
Khiến từng chiều gầy guộc kỷ niệm xưa
 
Anh có mang dùm nỗi nhớ đi chưa
Nó ngột ngạt như nắng hè thiêu đốt
Đã không biết có bao lần bất chợt
Giật bắn mình - khi người gọi một cái tên ...
 
Anh có còn ...Hay anh đã lãng quên ...?

================

Rong chơi một lúc đã nghe ...
Đâu đây còn lắm bộn bề ... lo âu
Đời buồn như nhánh sầu đâu
Nghe đăng đắng nỗi lao đau phận mình ... 

=-=====================
Nhớ ai - nỗi nhớ cũng như không
Chỉ con đò cũ hiểu tấm lòng
Bờ sông lau lách đùa với gió
Còn ta đùa cợt với ngóng trông ...

==================
Cho từng cột mốc nằm yên bên đời
Buồn - vui như giấc mộng trôi ...
Bình mình - tỉnh ngủ ...ơi hời ! bước chân ...
-==========================

Anh không về bỏ nỗi nhớ cô đơn
Chiều rươm rướm hướng cuối trời hờn dỗi
Anh không về - nửa trăng buồn đến tội
Lơ đểnh nhìn một góc những vì sao ...
 
Anh không về - thơ thổn thức đêm thâu 

=====================

Thơ tặng ngày cá tháng 4     
  Không hiểu bày chi ra một ngày Trắng - đen đảo lộn đổi và thay Mặt trời đêm mọc từ phương bắc Trăng chuyển sang ngày soi hướng Tây Chú cuội trở về từ nguyệt điện Nhành đa nhân giống mấy trăm cây Niềm tin - từ đó không còn nữa Ngày cá - suy cùng chẳng thấy hay    
 01-04-2011   

=============================

Theo ngày tháng bốn mùa đi mải miết
Nào đâu hay kỷ niệm nán lại chờ
Bản tình ca giờ chỉ hát trong mơ
Và nỗi nhớ ... vô hình ru giấc ngủ 

=========================

Đừng nói gì anh khi mùa thu đã xa
Vạt rừng thưa - lá vàng trải thảm
Chiều hiu hắt soi bóng ai trầm mặc
Gío cợt đùa – như lạnh mỗi hàng cây
 
Đừng nói gì anh - choàng tỉnh đám mây
Đang thiu ngủ cuối chân trời nhạt nắng
Em lạc lõng ở cuối miền hoang vắng
Chiều có buồn ? sao chiều lặng lờ trôi ... 

====================
 Tháng năm mưa chẳng chịu rơi
Lòng ai khô héo một thời ngóng trông
Cuối trời xa nhạt dấu chân
Tháng năm nhặt nắng - chiều lâm râm buồn





14 nhận xét:

  1. Đầu năm qua đọc thơ em
    nao nao trong dạ nỗi niềm xa xăm
    Gửi trong tiếng gió thì thầm
    vui lên em hỡi đón năm mới về.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn tiếng nói của xuân
      Đôi khi cánh gió bâng khuâng thôi mà
      Bầu trời vẫn thế bao la
      Vẫn luôn ấm áp chan hòa niềm vui

      -------------
      Em cảm ơn chị !

      Xóa
  2. Trời ạ! Mới có đoản khúc mà đọc muốn hụt hơi, vừa đọc vừa thở :D, HG ta mà đưa trường ca lên thì e có người nghỉ thở luôn(le lưỡi) Thôi ôm về nhà, từ từ đọc mới thấm .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Còn nữa ... nhiều lắm huynh ui ! :P
      Toàn bộ là những dòng hồi âm comment của bạn blog bằng văn vần bên yahoo . nay sợ mất của nên em lục lạo mang hết về đây .
      Nín thở lấy hơi dài rồi đọc tiếp :D

      Xóa
    2. Hình như vậy! Mỗi giọng thơ mỗi kiểu (không có tui) Nhặt thêm cho HG mấy bài nữa nè!


      Nỗi niềm biết sớt cho ai
      Tháng năm đăng đẵng như dài thêm ra
      Vụng về cầm lấy tuổi già
      Để rơi từng hạt vỡ oà dưới chân
      Nhặt lên xếp lại từng phần
      Tìm về hoài niệm bâng khuâng nhớ người


      Một thoáng
      Bên đời lãng du
      Ngày tháng hững hờ trôi

      Lặng yên
      Nỗi buồn, nỗi vui, nỗi nhớ
      Khép lại cuối nẻo về

      Chợt tỉnh cơn mê
      Rộn ràng gió động
      Con đường trước mặt lá vàng rơi


      Lắng nghe
      chùng xuống
      hư vô
      Trống không
      mộng ảo mơ hồ đêm thâu
      Giấc khuya tan loãng
      về đâu
      Trăng non hé cửa
      cũng màu tàn phai


      Khúc thu không tên không màu
      Ngân lên như thể nỗi đau chưa rời
      Níu chân chiếc lá chơi vơi
      Bâng khuâng tìm lại mảnh đời xa xăm
      Nâng niu từng giọt dư âm
      Vu vơ một thoáng lặng thầm nghìn thu

      Xóa
  3. Đọc một hồi và xin phép tác giả được thuộc lòng 2 câu có chỉnh sửa chút chút để hợp với tâm trạng:
    Cuối chân trời...chao cánh bóng thiên di,
    Biển gợn sóng...nhưng lòng ta dậy sóng!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Biển gợn sóng...nhưng lòng ta dậy sóng!

      Vậy là hơi mệt đó huynh ! để thơ nó mệt dùm mình đi , còn mình cứ phơi phới thôi ... hì hì

      Xóa
  4. Em sang nhà anh tham khảo thử 4 tập thơ mà anh đã thực hiện cho các bạn trên Blog. Nếu thích anh có thể làm cho em 1 quyển, điều kiện rất dễ dàng, số lượng bao nhiêu cũng được đó em. Chủ yếu là mình in ra để giữ làm kỷ niệm và tặng những bạn thân mà thôi... Đầu năm mới chúc em luôn tràn ngập niềm vui nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em có tham khảo rồi , để từ từ rồi sẽ có lúc em nhờ vả anh đó .

      Xóa
  5. Viết chủ ý vui - viết khơi khơi
    Viết cho người đọc - viết chuyện đời
    Viết cho kỷ niệm - lòng chùn xuống
    Viết - chẳng quan tâm lỗ hoặc lời ..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Viết chủ yếu vui - viết khơi khơi
      Có người ngó tới - thấy vui rồi
      Chuyện đời đầy ắp - dường không thể
      viết nổi một phần - khổ thì thôi

      Chú ơi ! rảnh rỗi vào blog chơi với mọi người cho vui - nơi này HG có rất nhiều bạn già tương tác với chú nhưng tại cháu hơi bị hỗn nên toàn kêu bằng đại huynh không hà . hihi ...

      Xóa
  6. hi hi! chú theo link HG để lại bên nhà chú, vào thăm blogs đẹp, trang nhã! chúc vui! rãnh sang nhà chú nha!

    Trả lờiXóa
  7. Những đoản khúc nhưng sẽ làm nên trường ca của tình yêu đấy bạn Huỳnh ạ - rất hay.
    Chúc Huỳnh chiều vui , an lành nhé. Thân mến.

    Trả lờiXóa