Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

Đoản khúc (1)

Sông nào dám chứa để mà mong
Nên có đôi khi giấu trong lòng
Ngây thơ một lúc chừng cũng hết
Treo ngay đầu gió - thế là xong 

===================

Mái tóc dài từ đó chắt chiu
Hương bồ kết nhẹ loang mùi con gái
Em cắt ngắn như cắt tình thơ dại
Buổi chia tay - không nói được lời nào
Anh vô tình hay cố chặn nỗi đau
Cho ký ức đổ nghiêng về nỗi nhớ
Hương tình yêu thấm dần trong tiếng thở
Để muôn đời thầm lặng buổi hoàng hôn

========================

Ta chấm phá thời gian từng nét cọ
Lấy mù sương pha nắng - ngỡ không màu
Nhưng hoàng hôn luôn gọi gió đi theo
Nên mùa cứ lạnh lùng mang lá trút
Ta cô độc hay ta đang hạnh phúc ?

======================
Chút sương lành lạnh đủ mềm
Bước chân du viễn gọi tên nỗi niềm ...
Để đêm thơ mãi dịu êm
Để ngày xua hết nỗi niềm - tạm quên .

=========================
Gặp nhau rồi lại chia xa
Thì thôi đừng bắt cầu qua làm gì ...

====================

Này anh !
Vu vơ thế thôi !
Bởi trời sớm định lứa đôi chia lìa
Trăng treo nửa mảnh - trăng khuya
Nước trôi - con nước trôi về nơi đâu
Này anh !
Thu đổ mưa ngâu
Đàn chim vội vã bắt cầu
Cho ai ?

=====================
Mé hiên trăng vén sương thu
Cố ru chiếc bóng lời ru ngọt ngào
Sợ bình minh đến - mất nhau
Quắt quay nỗi nhớ - úa nhàu tiếng xưa

=========================
Phía yêu thương quá mịt mờ
Về đâu một thuở trăng mơ mà lần
Câu thơ chưa nối trọn vần
Cuối thu lá rụng - bâng khuâng từng chiều ...

=====================

Mảnh trăng treo giữa đêm buồn
Câu thơ treo giữa màn sương lạnh lùng
Đùa mà chi nỗi nhớ nhung
Thấm vần lục bát não nùng bóng mây 

=========================

ết đêm mộng mị cũng vừa ...
Xoa tay chay sạn - nắng mưa kệ đời
gió lay con chữ tả tơi
Gom sao gọn để tặng người dăm câu

=====================
Đôi khi thu luống bồi hồi
Đong đưa một thoáng - nửa đời thu phai
Gió xoay chiếc lá bay bay
Và ta chốn cũ - loay hoay nỗi niềm 

===================


Đốt những chiếc lá ngoài hiên khô giòn héo quắt
Nỗi nhớ dẫu cồn cào vẫn giam mình trong câm lặng
Bởi vì đau ...
Em muốn hỏi một lần
sao phải ta mất nhau
Cho những cơn mưa chiều cứ dỗi hờn đỏng đảnh
Chợt đến - chợt đi
Trái tim dần giá lạnh
Cho những bước chân hoang cố ghìm lại đến tê lòng
Tháng tư là gì
Sao nỗi nhớ muốn đi rong?


=================

Đôi khi mây cũng giận hờn
Âm u một góc trời buồn - chơi vơi
Giấc mơ chiều lẳng lặng trôi
Bỏ ta ngồi lại phía trời u mê

Lãng du một cõi đi về
Đơn phương xóa nhạt lời thề được chăng ?
 Tình  rằng tình vốn mong manh
Tìm đâu một mảnh áo lành lặn che ?

Tháng tư mưa rớt bên hè
Mây dường quên lối  -
Áo xưa - gấm vóc nửa đời
Sang ngang - bỏ lại nửa bồi hồi đau

Đêm dìu lạc bước trong nhau
Hừng đông tỉnh giấc - buồn đau đáu buồn
Còn gì cho nửa cô đơn
Còn gì để gượng bước trơn đường đời ?

Gía đừng vụng dại dấu môi ...
Để dư hương đọng - trọn đời khó phai ...


==================

Trên bãi sa mạc cuộc đời
 Ta cất bước viễn du
hoang vắng những  niềm vui
Nỗi buồn loang trong nắng
Ngắm từng chiều ... trôi qua ...
Phẳng lặng .
Khu ốc đảo xanh ...xa  ...
Khát vọng cả một đời

Như những cụm xương rồng  khao khát trận mưa rơi
Trân mình giữa chang chang ...
Nắng phơi khô từng trăn trở
Đếm thời gian trôi ...
Như đếm từng nhịp thở
Từng cộc mốc bên lề 
đánh dấu chặng đường ... quên .

=================================


Ta yên lặng giữa tháng ba
Lắng nghe hạt nắng vỡ òa trên cao
Không gian trong vắt một màu
Tuổi hồn nhiên bước qua nhau vội vàng

Ta yên lặng giữa hoang mang
Đời thêm tuổi .... có chàn ràn nỗi đau ?
Câu thơ vẫn thế ngọt ngào
Tình yêu nguyên vẹn một màu sắc son

Ta yên lặng ngắm hoàng hôn
Mắt chiều đỏ rực - bồn chồn đợi mưa 


===================== 


Cuối cùng rồi Ta cũng chỉ là Ta
Như chiếc bóng đổ dài trong ánh nắng
Đếm thời gian từng chiều trôi chậm
Về phía màn đêm trơ trọi một ánh đèn





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét