Có một mơ hồ tựa nỗi nhớ lẽn vào tim
cồn
sóng nẻo yên bình từ nén lòng khoả lấp
xoa
vết xước thời gian lần cố tình bung rách
vô hình dậy nhói những tàn dư
Bạc
phết niềm tin phía vô ý kể từ
mong
manh nắng. chiều rơi dần lên lối cũ
mong
manh nỗi đợi chờ giữa nền đời phủ dụ
mùa
vốn vô tư không hề biết để mà …
Mỗi
thời khắc giao mùa ngồi đếm tuổi chính ta
nghe
âm vọng từ phía trái ngực đời như nhắc nhở
con
sóng nào rồi cũng lắng mình sau những cuộn lên trắc trở
để
lại những hiền hòa xoa dịu nỗi chông chênh
Chờ
mỗi một ngày nghe chiều nhắc nhở “ hãy bình yên”
khi
cúi nhặt sợi nắng phai giắt lên thềm cỏ chiều lúng túng
những
thắt gút vô hình đã bao lần nới lỏng
lơ
lửng quấn nỗi niềm, cắt cứa đến trầm luân
Có
những mơ hồ từ vương chậm bước bâng khuâng
thoắt
… bao năm theo mùa trôi ...buồn ngăn ngắt
mỗi
lần gượm. lại nghe như chùng thật thấp
chẳng còn gì để khẳng định một lần quên
18/05/2022
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét