Có điểm tựa nào một khoảnh nhỏ không anh
em tựa vào nghỉ ngơi chừng một lát
cuộc đời bể dâu hay thời gian vốn bạc
những sợi tóc dần phai. từng sợi mỏng manh buồn
Có lẽ cuối cùng rồi cũng phải giũ tay buông
như ngày tháng âm thầm trôi. kệ những lần tiếc nhớ
dấu chấm hỏi lửng lơ …
em nhốt mình khổ sở
trong nỗi đợi chờ ngày tháng cũ ngược bước chân
Còn chỗ nào đầy nắng ấm không anh
em trải lòng phơi cuộc tình mình giông bão
ngày vuột bàn tay, quay lưng
hụt hẫng đời nương náu
em lẩm bẩm một mình mỗi hai chữ “ thì quên”
Để rồi giữa khoảng trống thênh thênh
loay hoay giữa nhớ – quên
mùa thắt lòng trong trói buộc
gắng xua tay mong dạt từng cơn giá buốt
về một góc trời. mong giữ lại sự bình yên
Dấu chấm hỏi treo cao trên cột nhớ nghiêng triền
chiều đan ráng. vẻ như chiều lấn bấn
chiếc bóng cõng trên vai phía riêng em lận đận
không có được nơi nào làm điểm tựa.
thế nên...
Huỳnh Gia
30/05/2022
........

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét