Thứ Tư, 17 tháng 12, 2014
Đoản khúc cuối thu
Và thu cuối mùa qua
Những chiếc là vàng hoe biếng lười rơi lác đác
Gió cất tiếng gọi khan , ai ngờ mưa đổ rát
Trôi mất dấu chân người bỏ lại lối thu qua
Và tự nhiên như thể vốn đã nhòa
Đêm xóa trắng vết gợn buồn ta bảo giấu
Ơi ! đôi mắt đừng ngó về xa thấu
Ngút ngái bóng thiên di
xa khuyết nỗi rạt rời
Thế rồi mưa cũng thôi rơi
Con bấc chờn vờn
se lòng sương mỗi sớm
Tháng mười co mình đón mùa đông chợm dợm
Đón nỗi nhớ nhung ơi !
sương phủ lối mòn
Huỳnh Gia
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Và tự nhiên như thể vốn đã nhòa
Trả lờiXóaĐêm xóa trắng vết gợn buồn ta bảo giấu
Ơi ! đôi mắt đừng ngó về xa thấu
Ngút ngái bóng thiên di
xa khuyết nỗi rạt rời
Em thích cái bóng thiên di của chị, ngày mới vui ạ!
Chị vào trong danh sách bản nháp trông thấy bài viết lửng lơ này nằm đó lâu lắm rồi nên nhấp cho hiển thị luôn . Cảm ơn em trai luôn đồng hành cùng chị nhé !
Trả lờiXóaĐông đã đến xóa nhòa miền Thu ái
Trả lờiXóaCùng liếc mắt nai...
Không còn chiếc lá nào
Không còn dù chỉ một chút...trang đài
Vàng lá...
Đông luồn lách ngược xuôi đầy ắp ngã
Xóa tận cùng
Dấu vết bạ
Hôm qua
Lạnh ập về làm hoang dại tim ta
Làm rét xoa xuôi mãi
Rón tận cùng
Môi phải
Lạnh môi...
***
Hihihihi...Em đã lạnh, chị còn lạnh hơn nữa...
Thôi thì hai chị em cùng lạnh cho vui...chị hén!
Chỗ chị biết lạnh rồi em ! mấy hôm nay nhiệt độ hạ xuống thấp , gió lùa dữ lắm
XóaMới tàn thu ai ngờ lạnh lẽo thế
Trả lờiXóaCây guộc gầy run rẩy đón đông mùa ....................
.............
Đông đến rồi .
Xóa