Thứ Tư, 23 tháng 3, 2011

Vô thường một chút riêng...ta


  
  
 
Ta đi ...trong cõi vô thường
Như  thân tằm nợ tơ vương cả đời 

Bỏ quên ngày tháng rong chơi .
Dấu băn khoăn khắc một thời ...rất sâu .

 
Niềm vui dành dụm chưa lâu
Nỗi buồn giật lấy - hất vào khoảng không ...

Ta đi...lặng lẽ xuôi giòng
Thuỷ triều rút cạn nỗi lòng -  xót xa ...

 
Ba phần tư lẻ đường qua ...
Xoè đôi tay trắng ...Tóc pha sương chiều .

Dốc lòng...nhen nhúm tin yêu .
Thế nhân xô đẩy - liêu xiêu nghĩa tình .

 
Gian nan một cuộc mưu sinh
Người tan - chợ vắng - một mình lơ ngơ !?

Còn bao lâu để mà chờ
Giữa lòng đất mẹ - giấc mơ thiên thần ..?

 
Ta đi ... nứt nẻ đôi chân
Bôn ba - lận đận - nhọc nhằn - lo âu .

Tự mình vá víu nỗi đau
bằng dăm ba chữ ngọt ngào trong thơ ...

 
Vô thường một chút riêng cho ...
Sáp tràn thân nến - bấc khô - lòng mềm ...

Thắp niềm tin - để đi tìm ...
tiếng cười đâu đó trong tim mọi người 

 
Lỡ mai dừng lại nghỉ ngơi
không còn tiếc nuối

thảnh thơi - yên bình   ...

23-03-2011

Huỳnh Gia

Viết tặng ngày 26/3 Tặng riêng ta .


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét